Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 416: Lục Thời Thâm đến Kinh đô
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:54:12
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ra khỏi cổng ngân hàng, Dương Niệm Niệm cuối cùng cũng thể vui mừng một cách quang minh chính đại , cầm sổ đỏ mà hớn hở.
“Đàn , chúng đến trường gọi Tiêu Niên, em mời ăn cơm nhé.”
Dư Toại thấy cô vui vẻ cũng từ chối: “Được.”
Ba đến trạm xe buýt đợi xe. Trịnh Tâm Nguyệt nhịn hỏi.
“Niệm Niệm, căn nhà đó mùi nặng thế, còn lên báo nữa, là thật sự mua để chờ tăng giá đấy chứ? Liệu khi nào gian tăng giá, cuối cùng kẹt hàng ?”
Dương Niệm Niệm đầy tự tin mỉm .
“Đất nước chúng năm ngàn năm lịch sử, mảnh đất nào mà từng c.h.ế.t chứ? Đợi qua vài năm nữa sẽ quên hết chuyện thôi. Tuy nhiên điều quan trọng, vì mục đích cuối cùng của tớ chính là chờ giải tỏa.”
Trịnh Tâm Nguyệt: “Thật sự sẽ giải tỏa ? Cậu nhận tin tức gì ?”
Dương Niệm Niệm lắc đầu: “Không , tớ chỉ cảm thấy hiện giờ Kinh đô phát triển ngày càng , nơi nơi đều đang quy hoạch, đến mức cứ giữ bộ tứ hợp viện rách nát mà giải tỏa chứ? Chỗ gần trường Thanh Hoa, là một mảnh đất vàng đấy.”
Trịnh Tâm Nguyệt cảm thấy hình như hiểu chút gì đó, sang Dư Toại cầu chứng.
“Đàn , cũng nghĩ giống Niệm Niệm ? Nên mới giới thiệu cho mua bộ nhà .”
Dư Toại gật đầu: “Gần như , cũng chỉ là phỏng đoán thôi, dám đảm bảo, cụ thể vẫn xem đổi chính sách thế nào.”
Trịnh Tâm Nguyệt chút thắc mắc: “Chúng đều học cùng một trường mà đều đầu óc thế nhỉ, IQ của tớ rơi mất ở Hải Thành ?”
Dư Toại lập tức nhạt một tiếng: “Xe buýt đến .”
Ba lượt lên xe, đến trạm dừng ở trường học thì xuống xe.
Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt đợi ở cổng lớn, Dư Toại thì trường gọi Tiêu Niên ngoài.
Tiêu Niên bạn cùng phòng Dương Niệm Niệm mời ăn cơm thì đều ngưỡng mộ Tiêu Niên mấy bạn như .
Dương Niệm Niệm mời mấy ăn mì bò, buổi chiều ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Dương Niệm Niệm ngủ , gọi điện thoại cho Đỗ Vĩ Lập , hỏi han về tiến độ thi công.
Lại gọi điện thoại cho nhà máy, trò chuyện đơn giản về một việc của nhà máy, việc vận hành nhà máy ngày càng quy củ hơn.
Cù Hướng Hữu đề xuất tháng Mười một sắm sửa thêm một thiết , Dương Niệm Niệm vui vẻ đồng ý.
Hiệu quả kinh doanh của nhà máy , tiền như nước, sắm sửa thiết cũng thôi.
Chỉ là nhà máy hình như đang phát triển ngày càng lớn mạnh hơn trong vô thức , sắp tới gần bốn mươi nhân viên .
Thấm thoắt đến tháng Mười một, việc Lục Thời Thâm điều đến Kinh đô cuối cùng cũng chút tiến triển, khi nhậm chức mấy ngày nghỉ, liền đến nhà Lý Phong Ích tham gia đám cưới của Lục Nhược Linh.
Ngoại trừ Dương Niệm Niệm mặt , cả gia đình già trẻ lớn bé nhà Lục Quốc Chí đều tới quê của Lý Phong Ích.
Mã Tú Trúc vốn dĩ nâng giá đòi hai trăm tệ tiền sính lễ, đó Lục Thời Thâm ép xuống, cuối cùng chỉ nhận một trăm tệ là xong chuyện.
Để giữ thể diện cho trai, Lục Thời Thâm riêng tư đưa cho Lục Nhược Linh hai ngàn tệ, bảo cô đừng cho bố , gửi ngân hàng để dự phòng lúc cần thiết.
Lý Phong Ích ngờ trung đoàn trưởng rộng rãi thế, nghĩ tới trung đoàn trưởng điều tới Kinh đô là thể theo bên cạnh trung đoàn trưởng nữa, hốc mắt bắt đầu ửng đỏ.
Anh cảm thấy cách báo đáp trung đoàn trưởng nhất chính là yêu thương vợ cho thật .
Thế là thề thốt đảm bảo: “Trung đoàn trưởng, yên tâm, em nhất định sẽ đối xử thật với Nhược Linh.”
Lục Thời Thâm thần sắc thản nhiên: “Hãy nhớ kỹ lời đấy.”
Anh ngày thứ hai khi đám cưới thành bắt tàu hỏa tới Kinh đô.
…
Dương Niệm Niệm tan học đang trò chuyện vui vẻ với Trịnh Tâm Nguyệt, vô tình liếc mắt một cái bỗng nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc.
Vợ chồng trẻ xa cách hơn hai tháng, đột nhiên thấy xuất hiện ở cổng trường, tim Dương Niệm Niệm như bay lên .
Cô nhất thời kìm nén tâm trạng kích động, lao thẳng lòng Lục Thời Thâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-416-luc-thoi-tham-den-kinh-do.html.]
“Sao tới đây nhanh thế nhỉ? Nhược Linh chẳng mới cưới xong ? Anh ở đó thêm ngày nào ?”
Lục Thời Thâm đặt túi hành lý tay xuống đất, vén lọn tóc xõa trán cô: “Đám cưới tổ chức xong , ở đó cũng chẳng ý nghĩa gì.”
Nói đoạn, lấy từ trong túi một nắm kẹo hỷ: “Kẹo hỷ .”
Dương Niệm Niệm lông mày cong cong đón lấy kẹo từ tay , bóc một cái đưa tới bên miệng : “Há miệng nào.”
Tuy chút quen nhưng Lục Thời Thâm vẫn há miệng ăn viên kẹo.
Dương Niệm Niệm híp mắt bóc thêm một cái cho miệng .
“Kẹo hỷ đúng là ngọt thật.”
Trịnh Tâm Nguyệt vốn dĩ đang chuyện với Dương Niệm Niệm mà còn phản ứng kịp chuyện gì xảy thì thấy Dương Niệm Niệm chạy sang bên đường .
Cô đó mới nhận là Lục Thời Thâm tới , quanh một vòng thấy bóng dáng Tần Ngạo Nam , đầy vẻ thất vọng tới.
“Anh Lục, Tần cùng tới đây ?”
Lục Thời Thâm lời ít ý nhiều: “Cậu gần đây đang huấn luyện dã ngoại, giữa tháng mới về .”
Trịnh Tâm Nguyệt trong lòng thấy dễ chịu hơn chút: “Hèn gì thư trả lời em.”
Dương Niệm Niệm bóc một viên kẹo nhét miệng cô: “Cố gắng thêm hơn một tháng nữa là nghỉ .”
Tâm trạng Trịnh Tâm Nguyệt lập tức tươi tỉnh hẳn lên, khoác tay Dương Niệm Niệm .
“Viên kẹo ngọt thật đấy, thôi, em mời hai ăn tối.”
Dương Niệm Niệm xót Lục Thời Thâm xách đồ mệt: “Cứ mang hành lý về tứ hợp viện ạ! Xách theo mệt lắm.”
Lục Thời Thâm cúi xách hành lý, thấy đạp xe đạp qua sát cạnh Dương Niệm Niệm, thản nhiên kéo cô sang phía bên tay .
Nhận thấy bàn tay nhỏ bé của cô lạnh ngắt, quan tâm hỏi: “Tay lạnh thế mặc dày thêm chút?”
Chương 303
Nói đoạn định đặt túi hành lý xuống để cởi áo khoác cho cô.
Dương Niệm Niệm vội vàng giữ Lục Thời Thâm : “Em lạnh , lúc em ngoài rửa tay nên tay mới lạnh thế đấy.”
Lục Thời Thâm rũ mắt cô, thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô hồng hào mới từ bỏ ý định cởi áo cho cô.
Thản nhiên nhắc nhở: “Sau hãy mặc áo đại quân nhu học.”
Ngồi trong lớp học vận động, khó tránh khỏi sẽ lạnh, mặc cho ấm mới .
Dương Niệm Niệm lúc trong lòng đang vui sướng nên Lục Thời Thâm gì cô cũng gật đầu, đúng chuẩn một em bé ngoan.
Ba mang đồ về tứ hợp viện ngoài ăn một bữa tối.
Trịnh Tâm Nguyệt cũng ý, về nhà là tắm rửa chạy tót phòng ngoài nữa, dành gian riêng tư cho vợ chồng trẻ.
Đêm Kinh đô lạnh, Dương Niệm Niệm rúc chăn là chẳng động đậy nữa, mấy ngày đúng đợt sinh lý, cô dán sát lòng Lục Thời Thâm, cảm giác như đang ôm một lò sưởi , ngay cả chân cũng ấm sực.
Cô tinh nghịch dùng mũi chân cọ cọ lên bắp chân Lục Thời Thâm, xa .
“Anh tới Kinh đô đúng là chẳng chọn ngày gì cả, chúng chỉ thể đắp chăn thuần túy trò chuyện thôi, ngủ chay .”
Lục Thời Thâm Dương Niệm Niệm tìm nhiều từ mới mẻ thế, kéo chăn lên cao chút, quấn c.h.ặ.t lấy cô.
Anh nghiêm túc dặn dò: “Mấy ngày càng để lạnh, mai học mặc ấm đấy.”
Dương Niệm Niệm ôm nũng nịu: “Mọi vẫn mặc dày thế mà em mặc nhiều thế thì giống hạc giữa bầy gà.”
Lục Thời Thâm: “Sức khỏe là quan trọng nhất, hà tất quá để tâm đến ánh mắt của khác chứ?”
Dương Niệm Niệm nghĩ bụng thấy cũng lý, hôn chụt mấy cái lên cổ , tò mò hỏi thăm bát quái.
“Hồ Xảo Trân sinh ?”