Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 444: Ái chà, trung đoàn trưởng Lục về nhanh thế sao?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:58:14
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Thời Thâm hỏa khí trong mạnh, bao lâu trong chăn bắt đầu tỏa nóng, còn ấm hơn cả ôm túi sưởi.
Bị đ.á.n.h thức thế , Dương Niệm Niệm cũng chẳng thấy buồn ngủ nữa, cô ngẩng đầu hỏi: "Em nhớ là cài then cửa từ bên trong mà, ?"
Lục Thời Thâm thấp giọng trả lời: "Mở khóa cửa còn dễ hơn tháo b.o.m nhiều."
Dương Niệm Niệm 'phì' một cái tiếng: "Đó là cùng một chuyện , quân đội các chẳng lẽ còn dạy cả cách bẻ khóa ?"
Lục Thời Thâm vén lọn tóc mái của cô sang một bên, chuyển chủ đề hỏi: "Ở đây xe buýt qua, em đến đây bằng cách nào?"
Vốn dĩ là dự định khi về sẽ sắp xếp cho Triệu Phong Niên đón cô.
Dương Niệm Niệm điều chỉnh tư thế ngủ, bàn tay nhỏ nhắn thỉnh thoảng vỗ vỗ cơ bụng của trả lời.
"Em xe buýt đến trạm cuối cùng, đó dọc theo đường lớn mãi, gặp tiểu đoàn trưởng Diêm, chở em đến đây, chỗ ở cũng là do sắp xếp."
Nói xong, cô híp mắt ngẩng đầu lên, tự luyến :
"Tiểu đoàn trưởng Diêm lúc em là vợ , hình như còn khá kinh ngạc đấy, chắc chắn là ngờ vợ trẻ trung xinh thế ."
Trong đôi mắt thâm thúy của Lục Thời Thâm thoáng hiện nụ , quan tâm hỏi: "Chiều nay em gặp những vợ quân nhân khác ?"
"Gặp ba ạ, vợ tiểu đoàn trưởng Diêm khá dễ gần, vợ đại đội trưởng Lý cũng , chỉ vợ tiểu đoàn trưởng Chu là hám danh lợi, em thích cho lắm." Trong mắt Dương Niệm Niệm, đây là mách lẻo, chỉ là đôi vợ chồng chuyện tâm tình thôi.
Lục Thời Thâm nhàn nhạt : "Họ đều ở đại viện khu quân đội, quen cả, nếu em thích giao thiệp với họ thì cũng cần cố ý lấy lòng."
Người nhà quân nhân ở quân đội Kinh Thị hầu hết đều ở đại viện khu quân đội, những vợ đó từ lâu quen , còn bối cảnh, từ lâu hình thành phe phái.
Dương Niệm Niệm còn nhỏ tuổi, mới đến đầu, khó tránh khỏi sẽ bài xích.
"Chỉ sợ em tìm đến cửa, cũng sẽ tìm đến em thôi." Dương Niệm Niệm chớp chớp mắt, tinh nghịch tiếp: "Anh cũng đừng lo, em tùy cơ ứng biến mà, cái gọi là cường long bất áp địa đầu xà, Kinh Thị m.á.u mặt nhiều vô kể, chúng mới đến đây, khiêm tốn một chút vẫn hơn. Ngày mai em sẽ ngoài quen với các chị em quân nhân khác, dù cũng thể để bắt bẻ ."
Hôm nay là vì cô cảm thấy nếu đến đây vội vã bái phỏng các chị em khác, sẽ khiến tưởng cô thực sự chẳng chút địa vị nào và nhỏ tuổi nên dễ bắt nạt.
Ngày mai thì khác, tiên cứ để suy đoán về tính cách của cô , đó cô mới xuất hiện, kiêu ngạo cũng quá khiêm nhường, khiến bắt bẻ lầm nào là .
Cũng thật may là cô ở đại viện khu quân đội, nếu chẳng sẽ những mối quan hệ nhân sinh cho phiền c.h.ế.t ?
Lục Thời Thâm xoa xoa đầu cô: "Em thấy vui là , cần ép buộc những việc thích."
Dương Niệm Niệm híp mắt .
"Ở đây tivi xem, ở mười lăm hai mươi ngày cũng thấy chán, xử lý chút nhân tình thế thái cũng tệ."
Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô quan tâm hỏi: "Anh lâu nghỉ ngơi đúng ? Mau ngủ !"
Lục Thời Thâm lắc đầu: "Trên đường ngủ một lát , giờ thấy buồn ngủ."
Có ngủ tiếp thì cũng chỉ hai tiếng đồng hồ, chẳng tác dụng gì mấy.
Nghe , Dương Niệm Niệm bắt đầu đem những chuyện xảy gần đây kể cho một lượt, cuối cùng nhớ đến chuyện Đỗ Vĩ Lập sắp đến Kinh Thị.
Chương 323
"Đỗ Vĩ Lập mấy ngày tới thể sẽ qua đây, Khương Dương và Duyệt Duyệt cùng , nếu họ qua đây thì em sẽ đưa họ tham quan các thắng cảnh vài ngày mới về."
Lục Thời Thâm khàn giọng 'ừm' một tiếng, thở nóng rực phả bên tai chút ngưa ngứa, Dương Niệm Niệm lúc cũng nhận sự đổi cơ thể .
Bỗng nhiên nổi hứng trêu chọc, cô vòng tay qua cổ , hôn một cái lên môi , lẽ vì thời tiết quá lạnh nên cánh môi khô và nứt nẻ.
Dương Niệm Niệm nũng nịu .
"Anh nửa năm trời thực hiện nghĩa vụ vợ chồng đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-444-ai-cha-trung-doan-truong-luc-ve-nhanh-the-sao.html.]
Lục Thời Thâm sững sờ một lát, khi hiểu ý của cô, ánh mắt trở nên nóng rực, trực tiếp xoay chiếm thế chủ động bên .
Hơi thở của nóng đến bỏng , nhiệt độ trong chăn dần dần tăng cao.
Dương Niệm Niệm mơ mơ màng màng nghĩ đến điều gì đó: "Anh vẫn nghỉ ngơi t.ử tế mà, lát nữa là dậy đúng ?"
"Thời gian đủ ."
Lục Thời Thâm mơ hồ một câu, Dương Niệm Niệm đầu óc lùng bùng cũng chẳng hiểu nổi ý của là gì.
Đôi vợ chồng trẻ lâu gặp, gặp mặt rơi kỳ sinh lý, thể tưởng tượng ...
Dương Niệm Niệm thực sự chẳng hiểu nổi, rõ ràng là Lục Thời Thâm vất vả hơn, còn trong tình trạng nghỉ ngơi mà vắt kiệt thể lực, mà cuối cùng vẫn thể tinh thần phấn chấn tiếp tục đến đơn vị.
Còn cô trong phòng ngủ cả một buổi chiều, chẳng gì cả, thế mà bây giờ cứ như con lừa kéo cối xay cả ngày , đến ngón tay cũng chẳng cử động lấy một cái...
Trời mùa đông sáng khá muộn, lúc Lục Thời Thâm ngoài trời vẫn còn tối đen.
Dương Niệm Niệm ngủ sâu, ngay cả việc Lục Thời Thâm mang bữa sáng về cô cũng hề .
Thấy cô ngủ say sưa, Lục Thời Thâm cũng đ.á.n.h thức cô, dém góc chăn cho cô đóng cửa bước ngoài, cảnh tượng Đào Hoa thấy.
Thấy từ phòng Dương Niệm Niệm, Đào Hoa nhiệt tình chào hỏi.
"Anh là trung đoàn trưởng Lục đúng ? là vợ của tiểu đoàn trưởng Diêm, em gái dậy ạ?"
Lục Thời Thâm khẽ gật đầu với Đào Hoa, bình thản trả lời: "Niệm Niệm vẫn còn đang ngủ."
Đào Hoa cũng là từng trải, lập tức hiểu điều gì đó, bèn .
"Vậy lát nữa sang tìm cô ."
Nói xong, bà xuống lầu đến phòng Tống Phấn.
Tống Phấn đang mở cửa phòng trải giường chiếu, thấy Đào Hoa dậy sớm thế sang chơi, bèn hỏi: "Chị , chị dậy sớm thế?"
"Chị quen ngủ sớm dậy sớm ." Đào Hoa vẻ mặt thần bí hỏi: "Em đoán xem chị gặp ai?"
"Ai ạ?" Tống Phấn dừng động tác trải giường.
Đào Hoa vỗ đùi, kích động : "Chị gặp trung đoàn trưởng Lục , trung đoàn trưởng Lục và vợ đúng là lang tài nữ mạo, trông khôi ngô lắm, chị sống đến từng tuổi mà thấy mấy ai dung mạo như ."
Mặc dù đàn ông trai hiếu, nhưng một diện mạo tuấn, hình cứng cáp đĩnh đạc trẻ tuổi tài cao như thì quả là hiếm thấy.
Tống Phấn Đào Hoa khen trung đoàn trưởng Lục như , cảm thấy buồn nhưng cũng ngạc nhiên: "Ái chà, trung đoàn trưởng Lục về nhanh thế ?"
"Chị đoán chắc là về từ đêm qua , nãy chắc là mang bữa sáng cho vợ đấy." Đào Hoa vẻ mặt ngưỡng mộ: "Người chồng thương vợ thế chứ, chẳng bù cho lão nhà chị chẳng coi chị gì cả."
"Tiểu đoàn trưởng Diêm cũng mà, cũng lo cho gia đình." Tống Phấn .
Đào Hoa thở dài: "Em đừng đỡ cho ông nữa, ông là thế nào chị hiểu rõ nhất , trừ khi nhu cầu chuyện đó, nếu thì chẳng thèm chị lấy một cái ."
Chồng chút coi thường , Đào Hoa trong lòng rõ, nhưng cuộc sống chẳng đều như ?
Làm gì chuyện thập thập mỹ chứ?
Chỉ cần chồng đem hết tiền lương đưa cho bà là .
Tống Phấn mà thấy ngượng ngùng, nhưng cũng Đào Hoa tuy lời lẽ thô thiển nhưng lý lẽ đúng, về chuyện trong nhà tiểu đoàn trưởng Diêm, chồng bà cũng từng nhắc với bà .
......