Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 462: Kỳ nghỉ

Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:24:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Dương Niệm Niệm mơ màng Lục Thời Thâm gọi dậy, mở mắt phát hiện mặc quân phục, mới chợt nhớ hôm nay dạo phố.

 

Dụi dụi mắt hỏi.

 

"Mấy giờ ?"

 

"Bảy giờ, quần áo sưởi ấm , dậy rửa mặt ."

 

Dương Niệm Niệm gật đầu, dậy mặc áo len, thấy Lục Thời Thâm mang chiếc áo khoác quân nhu tới, vội vàng .

 

"Khương Dương và Duyệt Duyệt mua cho em một chiếc áo phao, ở trong túi hành lý , lấy giúp em với, em mặc áo phao."

 

Trong phòng chỗ treo quần áo, tối qua khi cởi áo nhét túi .

 

Lục Thời Thâm , mở túi hành lý , bên trong là một chiếc áo phao dài đến đầu gối, sờ dày, độ ấm tuy bằng áo khoác quân nhu nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu.

 

Nhạt giọng bảo.

 

"Anh em họ lòng ."

 

Dương Niệm Niệm mặc áo híp mắt .

 

"Đương nhiên , ánh mắt của em lợi hại lắm đấy."

 

Cô mặc áo phao xoay một vòng: "Thế nào, chứ?"

 

Ánh mắt Lục Thời Thâm đầy nuông chiều "Ừm" một tiếng, vén lọn tóc mái xòa trán cô tai.

 

"Trong phích nước nước nóng, rửa mặt ."

 

Dương Niệm Niệm vươn vai một cái, cầm đồ dùng vệ sinh khỏi phòng, lúc Lục Thời Thâm trải xong giường chiếu, chăn gấp thành khối đậu phụ vuông vức.

 

Cô bỗng nhiên nhớ đến lời chị dâu Bình đây, hì hì hỏi: "Mỗi thấy em gấp chăn thành khối đậu phụ, thấy chướng mắt ?"

 

Lục Thời Thâm nhận lấy chậu rửa mặt trong tay cô đặt xuống đất, lắc đầu trả lời: " chứng ám ảnh cưỡng chế."

 

Từ mới từ miệng Dương Niệm Niệm đây.

 

Dương Niệm Niệm kiễng chân vỗ vỗ vai : "Em quả nhiên lầm ."

 

Cô lấy đồng hồ trong túi xem một chút, sắp 7 giờ rưỡi : "Ái chà, sắp đến 7 giờ rưỡi , chúng mau ngoài thôi!"

 

Lục Thời Thâm gật đầu, cầm chìa khóa ngoài, khi khóa cửa hai xuống lầu, gặp Đào Hoa đang định vệ sinh ở đầu cầu thang.

 

Thấy Dương Niệm Niệm ăn mặc như , mắt bà lập tức sáng lên, kinh ngạc thốt lên một tiếng cường điệu.

 

"Ôi chao, em dâu , hôm nay em ăn diện quá, là áo phao ? Chị áo phao bây giờ đắt lắm, chiếc em chắc chắn mấy trăm đồng."

 

Trước đây thấy Dương Niệm Niệm mặc áo khoác quân nhu, cứ tưởng cô cao lắm, tròn ủng, giờ áo phao mới bỗng phát hiện cô những dáng dấp thanh mảnh mà còn cao ráo hơn nhiều.

 

Nhìn kiểu gì cũng thấy .

 

Dương Niệm Niệm phô trương, : "Cũng đắt lắm , mua ở thành phố nhỏ, giá cả rẻ mà."

 

Đào Hoa Dương Niệm Niệm khiêm tốn, thấy Lục Thời Thâm cũng mặc thường phục, hai định cùng nhà, cũng tiếp tục phiền.

 

Cười hì hì .

 

"Hôm nay hai cùng nhà ? Mau ! Đừng để chờ sốt ruột."

 

"Vậy chúng em đây."

 

Dương Niệm Niệm mỉm tiếp tục xuống lầu.

 

Đào Hoa theo bóng lưng cô mà khỏi hâm mộ, ngoại hình xinh , dáng , học thức, hèn chi Lục đoàn trưởng cưng chiều cô, xem cái vẻ nâng niu xinh xắn bao! Sống như mới gọi là uổng công sống.

 

Đến chín giờ tập luyện, Đào Hoa xuống lầu sớm, liền cùng những chị dâu quân nhân đến kể chuyện gặp Dương Niệm Niệm buổi sáng, mở miệng là một tràng khen ngợi.

 

"Chiếc áo phao đó Niệm Niệm mặc lắm, dài đến đầu gối, trông dày ấm, còn tôn dáng, mấy trăm đồng chắc chắn mua ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-462-ky-nghi.html.]

 

Tống Phân kinh ngạc: "Lục đoàn trưởng thật chịu chi tiền cho vợ, chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa đó cũng mấy trăm đồng đấy."

 

Chị dâu Bình tiếp lời: "Họ vẫn sinh con, Niệm Niệm xinh như , còn là sinh viên đại học, chuyện dù gả nhà ai thì chắc chắn cũng đều nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa thôi."

 

Dứt lời, Lâm Mạn Chi từ hành lang , thấy đều tán gẫu, một ai tập luyện, thuận miệng hỏi.

 

Chương 336

"Đều đó tập luyện, tán gẫu gì thế?"

 

Đào Hoa liền : "Chúng em đang về Niệm Niệm đấy, hôm nay Niệm Niệm mặc một chiếc áo phao trông lắm, em thấy chiếc áo phao đó chắc chắn tốn mấy trăm đồng."

 

Lâm Mạn Chi nhíu mày: "Muốn tán gẫu thì đợi tập luyện xong hãy tán gẫu, bây giờ là thời gian tập luyện, thời gian chuyện phiếm, tất cả tập luyện ! Năm nay thể để xảy sai sót như năm ngoái ."

 

Tống Phân đến đỏ cả mặt, Đào Hoa cũng nhận Lâm Mạn Chi vui, vội vàng dẫn những khác tập luyện.

 

Từ Ánh Liên liền ghé bĩu môi .

 

"Lục đoàn trưởng là gia đình thế nào mà giàu thế nhỉ?"

 

Lâm Mạn Chi đảo mắt một cái, khinh miệt .

 

"Vẻ ngoài hào nhoáng, bên trong chịu khổ thôi, gì mà hâm mộ."

 

Nói xong, tập luyện.

 

Từ Ánh Liên cảm thấy lời Lâm Mạn Chi vô cùng lý, lương của một đoàn trưởng thì bao nhiêu chứ?

 

Dẫu bảo con cái chi tiêu ít, nhưng vợ còn đang học đại học, còn gửi cho bố một ít, còn ăn uống, quan hệ xã hội đều cần tiền, tính như thì một năm trời để dành bao nhiêu tiền?

 

Đồng hồ và áo phao của Dương Niệm Niệm tiêu hết hơn nửa tiền trợ cấp .

 

Vớ cô vợ như , sớm muộn gì cũng tán gia bại sản.

 

...

 

Dương Niệm Niệm căn bản mặc chiếc áo phao mà còn lưng, cùng Lục Thời Thâm ngoài thì Đỗ Vĩ Lập tới .

 

Khương Duyệt Duyệt từ xa tỳ cửa sổ xe gọi to.

 

"Anh Lục, chị ơi, bọn em ở đây ."

 

Khương Dương thấy hai liền đon đả mở cửa xe.

 

"Anh Lục, và Niệm Niệm phía ! Duyệt Duyệt cứ luôn miệng đòi cùng chị."

 

Lục Thời Thâm gật đầu, đỡ Dương Niệm Niệm lên xe xong mới cúi .

 

Vốn dĩ gian chiếc xe còn khá rộng rãi, một cái liền vẻ cực kỳ chật chội, đầu Lục Thời Thâm sắp chạm trần xe luôn .

 

Đỗ Vĩ Lập bình thường thấy xe nhỏ, lúc bỗng nhiên cảm thấy nên đổi một chiếc xe cỡ lớn thôi.

 

Đoạn đường từ bộ đội đến thành phố Bắc Kinh là đường bê tông, bằng phẳng lắm, cảm thấy lời khó .

 

"Lục đoàn trưởng, ngay ngắn như , thật sự sợ xe xóc nảy lên sẽ va đỉnh đầu đấy."

 

Lục Thời Thâm thần sắc bình thản .

 

"Không , cứ việc lái xe bình thường ."

 

Dương Niệm Niệm cũng Lục Thời Thâm quen với tư thế ngay ngắn , bảo khom lưng là chuyện thể.

 

Liền với Đỗ Vĩ Lập.

 

"Anh cứ lái ! Không ."

 

"Vậy cứ mạnh dạn lái đây, vững nhé." Đỗ Vĩ Lập nhấn ga, tăng tốc tiến về phía .

 

 

Loading...