Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 488: Ngay cả vợ mình cũng không nhận ra rồi?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:55:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm .

 

Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt dậy thật sớm học, buổi trưa lúc ăn cơm ở căng tin, tình cờ gặp Đỗ Kế Bình.

 

chỉ Dương Niệm Niệm một cái, liền bưng hộp cơm về phía Hoàng Phi Phi bên .

 

Trịnh Tâm Nguyệt liếc bàn Đỗ Kế Bình bên , nhỏ giọng : “Mình cảm thấy Đỗ Kế Bình dường như thích chúng .”

 

Dương Niệm Niệm coi là chuyện to tát: “Không thích cũng bình thường, chúng chứng kiến qua chuyện hổ của cô mà.”

 

Trịnh Tâm Nguyệt cảm thấy Dương Niệm Niệm chuyện lúc nào cũng lý, ai thích Niệm Niệm, cô liền thích đó, cho nên cô hiện tại quyết định thích Đỗ Kế Bình .

 

Cuối tháng Tư, thời tiết dần dần nóng lên, ít cô gái bắt đầu mặc váy, trong sân trường nơi nơi đều tràn ngập thở thanh xuân hoạt bát.

 

Dương Niệm Niệm vẫn giống như đây, vẫn giữ lối ăn mặc giản dị khiêm tốn, bao giờ phô trương.

 

Mãi cho đến sáng thứ Bảy, cô chuẩn bắt xe thăm Lục Thời Thâm, mới chiếc váy mới mua , dáng , chiếc váy kẻ caro nhỏ ôm eo mặc , tôn lên vóc dáng thêm phần thon thả.

 

Để phối với chiếc váy, còn đặc biệt buộc tóc hai bên kiểu b.úi tròn đầu, phối hợp với làn da trắng nõn của cô, trông vô cùng ngọt ngào.

 

Trịnh Tâm Nguyệt vây quanh Dương Niệm Niệm xoay vòng vòng, biểu cảm khoa trương ôm lấy mặt.

 

“Mẹ ơi, Niệm Niệm, mặc chiếc váy quá là luôn, Lục nếu mà thấy bộ dạng của , cho ngẩn ngơ mới lạ đấy!”

 

Dương Niệm Niệm cũng chút mong chờ cảnh tượng Lục Thời Thâm thấy cô , hi hi .

 

“Kiểu buộc của , còn thể buộc thêm vài năm nữa, đợi khi nghiệp sinh con xong, thì phù hợp nữa .”

 

Nhìn đồng hồ xem thời gian, gần tám giờ : “Được , với Tiểu Hắc ở nhà ngoan nhé, trong tủ lạnh nguyên liệu, nếu nấu cơm thì tiệm mà ăn.”

 

Trịnh Tâm Nguyệt hiện tại tay nghề nấu nướng tiến bộ ít, ít nhất là phương diện nêm muối thể nắm bắt lượng .

 

“Cậu đừng lo cho , mau !” Trịnh Tâm Nguyệt .

 

Dương Niệm Niệm soi gương một chút, liền xách một cái túi vải nhỏ cửa, cô đến bến xe mấy phút, xe buýt liền tới.

 

Vạn vạn ngờ tới, gặp Đỗ Kế Bình xe.

 

Ơ... lẽ cũng là bộ đội chứ?

 

Đỗ Kế Bình suýt nữa tưởng lầm , chằm chằm Dương Niệm Niệm vài cái, khi xác nhận nhận nhầm, liền đưa mắt liếc ngoài cửa sổ.

 

Chỗ của Dương Niệm Niệm ở dãy phía Đỗ Kế Bình, dọc đường Đỗ Kế Bình vẫn luôn ngoảnh đầu , lúc xe buýt đến trạm, thấy Dương Niệm Niệm vẫn còn xe, cô khỏi ngẩn , đáy mắt đầy vẻ nghi hoặc.

 

Đợi đến khi cô một lát con đường chính đến bộ đội, ngoảnh đầu thấy Dương Niệm Niệm vẫn theo cô , liền dừng bước, cảnh giác hỏi.

 

“Cô theo gì?”

 

Tuy sợ Dương Niệm Niệm, nhưng theo suốt một đoạn đường, luôn cảm thấy quái quái.

 

Dương Niệm Niệm mỉm nhạt: “Cô hiểu lầm , thăm ở bộ đội.”

 

“Người cô ở bộ đội?” Đỗ Kế Bình bán tín bán nghi: “Người gì chứ?”

 

Dương Niệm Niệm định chuyện, thấy lưng ngạc nhiên gọi một tiếng.

 

Chương 355

 

“Kế Bình?”

 

Dương Niệm Niệm đỡ trán, khỏi cửa xem hoàng lịch, gặp Đỗ Kế Bình thì thôi, còn đụng Lâm Mạn Chi.

 

Lâm Mạn Chi bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đến mặt hai : “Kế Bình, thật sự là cô ? còn tưởng hoa mắt .”

 

“Chị Lâm.” Đỗ Kế Bình đổi thái độ đối với Dương Niệm Niệm nãy, mặt lộ nụ .

 

Dương Niệm Niệm cũng mặn nhạt theo chào hỏi một tiếng: “Chị Lâm.”

 

Thân hình Lâm Mạn Chi cứng đờ, lúc mới chú ý thấy Dương Niệm Niệm cũng ở đây, nãy Dương Niệm Niệm luôn lưng về phía cô , sự chú ý của cô bộ đặt lên Đỗ Kế Bình, cho nên liền chú ý tới.

 

Trước khi đến cô dày công trang điểm một phen, hiện tại so sánh với Dương Niệm Niệm, nháy mắt trở nên ảm đạm thất sắc, đột nhiên liền chút đến bộ đội nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-488-ngay-ca-vo-minh-cung-khong-nhan-ra-roi.html.]

 

Đến nỗi biểu cảm mặt cũng quá : “Thật đúng là trùng hợp, cô cũng đến thăm .”

 

Không đợi Dương Niệm Niệm chuyện, tiếp tục : “Chúng bỗng chốc tới tận ba , lát nữa gặp xe của bộ đội, chắc , cứ về phía một chút !”

 

Nghe , Dương Niệm Niệm nhấc chân liền ở phía .

 

Lâm Mạn Chi và Đỗ Kế Bình cố ý chậm , kéo giãn cách với Dương Niệm Niệm vài mét.

 

“Chị Lâm, cô nhà của ai ạ? Trước đây em từng thấy nhỉ?” Đỗ Kế Bình tò mò hỏi.

 

Lâm Mạn Chi Dương Niệm Niệm ăn mặc trang trọng như , trong lòng liền vui.

 

“Vợ Đoàn trưởng Lục, cô ăn Tết ở bộ đội nên danh tiếng của cô , quân nhân bộ đội, một ai là quen , vợ của Đoàn trưởng Lục, đặc biệt thích vẻ đây.”

 

Đỗ Kế Bình là từng ba nhắc tới vị Đoàn trưởng Lục , chỉ là tuổi trẻ tài cao, cũng ngờ tới vợ là Dương Niệm Niệm.

 

Lâm Mạn Chi thấy cô lời nào, nhịn hỏi: “Sao cô quen ?”

 

Đỗ Kế Bình: “Cô là đàn chị của em.”

 

ghét Dương Niệm Niệm, nhưng vì chuyện , gặp Dương Niệm Niệm luôn cảm thấy chút ngượng ngùng, cũng liền yêu quý nổi.

 

Tuy nhiên, cô khá thích gu ăn mặc của Dương Niệm Niệm, mặc cái gì cũng đều như , ở bên ngoài so với ở trường học dường như cùng một .

 

Ở trường học từng qua chuyện chồng Dương Niệm Niệm là Đoàn trưởng bộ đội, lẽ cũng là quá phô trương chăng?

 

Suy đoán , khiến ấn tượng của cô đối với Dương Niệm Niệm lên thêm một chút xíu.

 

Ngón tay Lâm Mạn Chi nháy mắt nắm c.h.ặ.t, Dương Niệm Niệm mà thật sự là sinh viên của Đại học Bắc Kinh, hèn gì thích vẻ như .

 

tâm trạng , biểu cảm tự giác luôn căng .

 

Ai ngờ hôm nay vận khí cũng , đều sắp một nửa quãng đường , mới gặp một chiếc xe quân đội ngang qua, vì đủ chỗ, một trong các quân nhân trực tiếp xuống xe, nhường chỗ cho Dương Niệm Niệm.

 

Ba đến bộ đội, liền sắp xếp nhà khách, đều ở tầng hai, phòng sát vách .

 

Vì qua giờ cơm cũng cơm ăn, may mà Dương Niệm Niệm mang theo một ít đồ ăn vặt, cô ở trong phòng thong dong tự tại ăn đồ ăn vặt.

 

Mãi cho đến sẩm tối, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, Dương Niệm Niệm hưng phấn mở cửa : “Lục...”

 

Lời khỏi miệng, liền mắc kẹt ở cổ họng.

 

Ngụy Mịch Thành thấy cửa bên cạnh đột nhiên mở , cũng theo bản năng dừng bước, nghiêng đầu sang, khỏi ngẩn một chút.

 

Nhìn thấy Dương Niệm Niệm mặt nụ còn kịp thu , cũng đoán lẽ cô nhận nhầm .

 

“Em dâu?”

 

Dương Niệm Niệm hồn, vội vàng điều chỉnh biểu cảm, ngượng ngùng gọi một tiếng: “Phó đoàn trưởng Ngụy.”

 

Ngụy Mịch Thành: “Đoàn trưởng ở phía , lát nữa là tới.”

 

“Dạ .” Dương Niệm Niệm đóng cửa phòng .

 

Lúc , Lâm Mạn Chi ở phòng bên cạnh đột nhiên mở cửa , thấy chồng ở cửa phòng Dương Niệm Niệm, lườm một cái .

 

“Ngay cả vợ cũng nhận ?”

 

Ngụy Mịch Thành vẻ mặt ngượng ngùng về phía cô , thấp giọng quát mắng: “Em bậy cái gì đấy?”

 

Lâm Mạn Chi lườm một cái, xoay lên giường: “Em sai ? Anh chẳng lẽ thấy cô ăn mặc , liền ngay cả vợ nhà cũng nữa ?”

 

Ngụy Mịch Thành lo lắng cách âm, cũng dám cãi to, đóng cửa .

 

“Em đừng vô sự sinh sự.”

 

Lâm Mạn Chi vất vả lắm mới tới thăm một , vốn dĩ trang điểm xinh rạng ngời, cùng chồng mặn nồng vài ngày, nhưng từ khi gặp Dương Niệm Niệm, liền nén nổi lửa giận trong lòng.

 

“Em vô sự sinh sự? Anh chẳng lẽ là chê em tuổi tác lớn , sắc tàn phai , bằng sinh viên đại học ngoài hai mươi tuổi?”

 

 

Loading...