Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 526: Báo ứng đến hơi nhanh
Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:18:36
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Niệm Niệm sáng và chiều đều tiết, chập tối mới về đến tứ hợp viện, ăn cơm tối rửa mặt xong trời tối mịt.
Cô đang định giường xem tivi một lát thì Lục Quốc Chí đột nhiên gọi điện thoại tới, giọng ông đầy vẻ lo lắng:
“Niệm Niệm, con trâu đ.â.m đứt ruột .”
Dương Niệm Niệm ngẩn : “Bà hôm nay mới từ Bắc Kinh về ? Sao trâu đ.â.m đứt ruột ?”
Lục Quốc Chí sốt sắng : “Bà và Hùng Lệ từ ga tàu về, chuẩn xe bò, con trâu nước thấy cái áo đỏ Hùng Lệ liền phát điên, tông trúng con.”
Khóe miệng Dương Niệm Niệm giật giật: “...”
Nhìn xem, chuyện thất đức nhiều, báo ứng đến nhanh đấy.
Lục Quốc Chí thấy Dương Niệm Niệm lên tiếng, mặt đỏ bừng lên, chút khó xử :
“Niệm Niệm, Thời Thâm đang ở đơn vị, nhất thời liên lạc với nó, con viện tốn một hai trăm tệ, ba với cả con tạm thời nhiều tiền như ... thực sự là hết cách , mới gọi điện cho con.”
Từng tuổi đầu mà còn hỏi xin tiền con dâu, Lục Quốc Chí luôn cảm thấy chút khó mở lời, nhưng trong nhà tiền, ông cũng chỉ thể dày mặt mà .
Lần những việc Mã Tú Trúc chạm đến giới hạn của Dương Niệm Niệm , mặc dù cô sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu nhưng cũng sẽ cứ thế mà bỏ tiền trắng băng.
Thế là cô thẳng lời mất lòng :
“Ba , tiền con thể đưa, nhưng chuyện con rõ.”
Vừa con dâu út đồng ý đưa tiền, Lục Quốc Chí thở phào một cái, lập tức gật đầu :
Chương 383
“Đều là một nhà, chuyện gì con cứ .”
Giọng Dương Niệm Niệm lạnh lùng: “Mẹ chồng đến Bắc Kinh, ba bà định gì ?”
Không đợi Lục Quốc Chí lên tiếng, cô tiếp tục :
“Mẹ chồng đưa Hùng Lệ qua đây là cô tìm Thời Thâm để mượn giống mang về. Chuyện thất đức như mà cũng nghĩ , còn mỹ miều là vì để nhà họ Lục nhân đinh hưng vượng.”
“Nhà họ Lục nhân đinh hưng vượng con quan tâm, dù cũng chẳng ngai vàng để kế vị, hôm nay con chỉ rõ ràng, nếu còn những chuyện rõ ràng như thế nữa, bà xảy chuyện gì, con sẽ quản nữa .”
Lục Quốc Chí căn bản vợ lén lút chuyện như , lúc tức đến mức mặt mày tái mét.
Lại sợ con dâu út hiểu lầm, vội vàng giải thích:
“Niệm Niệm, chuyện ba gì cả, con yên tâm, đợi con khỏe , ba nhất định sẽ đòi công bằng cho con.”
“Lục Quốc Chí ba cả đời tuy chẳng bản lĩnh gì nhưng tuyệt đối cho phép trong nhà xảy chuyện khuất tất như , chuyện mà đồn ngoài, mặt mũi nhà họ Lục mất sạch.”
Gia đình em vợ là hạng gì, Lục Quốc Chí hiểu rõ hơn ai hết, nếu Hùng Lệ thực sự m.a.n.g t.h.a.i con của Lục Thời Thâm, nhà họ Lục đừng hòng ngày yên .
Con dâu út kiếm tiền là sinh viên Đại học Bắc Kinh, Hùng Lệ lấy cái gì mà so với cô?
Dương Niệm Niệm thấy Lục Quốc Chí thực sự chuyện, còn phản đối chuyện nên trong lòng thấy dễ chịu hơn nhiều.
“Hôm nay muộn quá , sáng mai con sẽ gửi về ba trăm tệ.”
Lục Quốc Chí đỏ mặt, hổ thẹn :
“Niệm Niệm, chuyện là con đúng, ba mặt bà xin con , đợi bà khỏe , ba sẽ bảo bà gọi điện xin trực tiếp cho con.”
Dương Niệm Niệm , hạng tầm tuổi như Lục Quốc Chí, tư tưởng cố hữu, thể chủ động nhận là dễ dàng gì.
Mặc dù trong lòng vẫn thể tha thứ cho Mã Tú Trúc nhưng cô vẫn vài lời khách sáo.
Cô tỏ rộng lượng :
“Xin thì cần , đừng gây chuyện nữa là . Bên con dạo đang bận chuyện nghiệp, về , bỏ chút tiền cũng là việc nên .”
Chiêu đ.ấ.m xoa của cô dùng khá , trong lòng Lục Quốc Chí càng thấy chuyện vợ là quá quắt, một nữa cam đoan nhất định để vợ xin xong mới cúp máy về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-526-bao-ung-den-hoi-nhanh.html.]
Quan Ái Liên thấy ông sa sầm mặt mày trở về liền tiến tới hỏi: “Ba, em dâu đồng ý đưa tiền ?”
Cô cũng tìm em dâu hỏi tiền là đúng, dù em dâu và em trai nhường căn nhà cho họ .
cô lấy hết tiền tiết kiệm , mới hơn năm mươi tệ, bác sĩ , tình trạng của chồng nghiêm trọng, cứu mạng là .
Hơn năm mươi tệ căn bản đủ dùng.
Hiện tại chồng cô còn đang ở bệnh viện, cha chồng về tìm em dâu hỏi tiền, nếu tìm thì ngày mai chỉ còn cách vay mượn họ hàng khắp nơi thôi.
Lục Quốc Chí lắc đầu: “Không , Niệm Niệm bảo sáng mai sẽ gửi tiền về.”
Quan Ái Liên thở phào một cái, đoán: “Có em dâu gì ? Sao sắc mặt ba khó coi thế?”
Mặt Lục Quốc Chí xám xịt, thở dài một tiếng.
“Ba là giận con, ba cứ tưởng bà thực sự đổi , thăm Thời Thâm và Niệm Niệm, ai ngờ bà đưa Hùng Lệ qua đó là tìm Thời Thâm để mượn giống.”
Quan Ái Liên kinh ngạc trợn to mắt, chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường.
“Mẹ già lú lẫn ? Bà sợ em dâu cầm chổi đuổi bà về ?”
Lục Quốc Chí mặt sắt: “Đợi bà khỏe , ba sẽ tính sổ với bà .”
Ông hiên dắt xe đạp: “Ba đến bệnh viện đây, con ở nhà chăm sóc các cháu cho .”
Quan Ái Liên bếp lấy mấy cái bánh hành : “Ba, ba mang theo mấy cái bánh , chắc Khánh Viễn cũng ăn tối .”
Lục Quốc Chí nhận lấy bánh liền dắt xe đạp khỏi thôn, trong thôn tứ phía tiếng ch.ó sủa, ông cũng chẳng màng, trực tiếp đạp xe trong bóng tối đến bệnh viện.
Tình trạng của Mã Tú Trúc quả thực chút nghiêm trọng, trong phòng hồi sức tích cực ba ngày mới hồi phục ý thức.
Lục Quốc Chí định mắng bà một trận nhưng thấy bà còn yếu quá nên nhịn .
Mãi đến một tuần , tình trạng của bà khá hơn, cũng chút tinh thần mới nhắc đến chuyện .
Định bụng năng t.ử tế, nhưng hễ mở miệng là cơn giận xông lên đầu, ông đập đập giường bệnh :
“Bà Bắc Kinh cái gì hết , bà xem rốt cuộc bà nghĩ cái gì thế? Nhà họ Lục hưng vượng bà chướng mắt ? cho bà , nếu bà còn dám gây chuyện như thế nữa, đừng là vợ chồng Niệm Niệm, cả cũng sẽ quản bà . Bà bây giờ thế chính là gặp báo ứng đấy.”
Lục Khánh Viễn cũng nổi nữa:
“Mẹ , tiền phẫu thuật cho đều là em dâu đưa đấy, đang sống những ngày tháng mà càng sống càng lú lẫn thế? Mẹ tổn thương em dâu bao nhiêu?”
“Mã Hạo là hạng gì hiểu ? Hùng Lệ mà thực sự m.a.n.g t.h.a.i con của Thời Thâm, nhà còn ngày thái bình ? Mẹ thêm đứa cháu nội cũng chẳng hoàng thái hậu , ích gì cho ?”
Mấy ngày nay chồng và con trai cả luôn sa sầm mặt mày, Mã Tú Trúc đoán họ lẽ gì đó , bà luôn thấy chột .
Lúc thấy lời của chồng và con trai, bà chột hối hận, đặc biệt là khi giường mất khả năng tự chăm sóc bản , bà càng trở nên yếu đuối và bất an hơn.
bà vẫn theo thói quen cãi bướng: “Chuyện chẳng cũng thành ?”
Thấy bà vẫn , cơn giận của Lục Quốc Chí bùng nổ, đập tấm ván giường kêu răng rắc.
“Nếu cũng giống như bà, tìm cho một phụ nữ bên ngoài mang về, bà đồng ý ?”
Mã Tú Trúc , lập tức liên hệ bản , khí thế lập tức bốc lên ngùn ngụt.
“Ông dám, nếu ông dám tìm phụ nữ bên ngoài, sẽ liều mạng với ông, già từng tuổi ông cần cái mặt già nữa ?”
Lục Quốc Chí trừng mắt bà gì, Mã Tú Trúc nhận điều gì đó, lập tức xì , còn chút khí thế nào nữa.
Bà cũng chẳng còn sức mà quậy nữa, ngượng nghịu thừa nhận lầm:
“Đợi xuống giường , sẽ xin vợ thằng hai, các ông cũng gọi điện cho nó khuyên bảo một chút, bảo nó đừng chấp nhặt với .”
“ ít học kiến thức hẹp hòi, nó là sinh viên Đại học Bắc Kinh, đừng chấp với .”