Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 532: Các người có phải quen biết nhau không?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:18:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cúp điện thoại, Dương Niệm Niệm thấy tiếng của Lý Phong Ích, cô vội vàng xỏ giày mở cửa, thấy Lý Phong Ích đang dắt xe đạp, cùng Lục Nhược Linh ngoài cửa.
Lý Phong Ích vẻ mặt đầy áy náy :
“Chị dâu hai, xin chị, muộn thế còn đến phiền chị, Nhược Linh tâm trạng , em khuyên mãi , cô cứ nhất định đến tìm chị tâm sự.”
Vành mắt Lục Nhược Linh đỏ hoe, qua là mới xong.
Dương Niệm Niệm đại khái đoán chuyện gì, nắm lấy tay Lục Nhược Linh khẽ bảo: “Vào trong .”
Nghĩ đến điều gì đó cô hỏi: “Kiều Kiều ?”
Lý Phong Ích dắt xe đạp sân: “Con bé ngủ ạ, dì Chu đang trông.”
Dì Chu là bảo mẫu mà thuê về, chuyên phụ trách chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho Lục Nhược Linh và Kiều Kiều.
Dương Niệm Niệm cũng gì thêm, kéo Lục Nhược Linh phòng xuống, Lý Phong Ích cũng dựng xe xong .
Anh chủ động : “Chị dâu hai, ở nhà gọi điện thoại lên, bảo là cha ruột của Nhược Linh đến nhận , cô điện thoại xong là cứ suốt.”
Lục Nhược Linh sụt sịt hai tiếng, tiếp lời:
“Chị dâu hai, cha bảo, cha ruột của em là vì sinh con trai nên mới cần em.”
Hồi nhà nghèo, đủ ăn, nuôi thêm một miệng ăn là tốn thêm một phần lương thực, trong nhà con trai nuôi thêm nên vứt bỏ con gái.
Chuyện như ở thời đại đó hề hiếm gặp.
Dương Niệm Niệm vỗ vỗ cánh tay cô, an ủi rằng:
“Họ cần em , em việc gì vì hạng đó mà đau lòng chứ? Giờ em sống với Phong Ích chẳng ? Đi vì vứt bỏ mà vui thì thật chẳng đáng chút nào.”
Lục Nhược Linh trề môi :
“Em nghĩ đến việc họ vì sinh con trai mà vứt bỏ em là em thấy khó chịu.”
Dương Niệm Niệm liền hỏi cô: “Thế giờ họ đến nhận , em nhận họ ?”
Lục Nhược Linh dứt khoát lắc đầu, bĩu môi :
“Không , họ căn bản hề thương em, nếu thì tìm em từ lâu , họ chính là thấy giờ em sống sung sướng nên mới em giúp đỡ gia đình thôi.”
Cô ngốc nhưng đần, chuyện cô cũng thể nghĩ thông suốt .
Dương Niệm Niệm liền , khen cô rằng:
“Nghĩ thông suốt như thế thì còn lóc cái gì? Giờ em đang mang thai, chuyện nghĩ thoáng một chút, một kẻ cần thì cứ coi như lạ cần bận tâm, việc còn cứ giao cho gia đình lo. Mẹ chồng lợi hại như thế, hạng bình thường cũng đấu nổi bà .”
Lục Nhược Linh thấy lời liền lập tức phá lên , dụi dụi mắt :
“Chị dâu hai, liệu họ đến tòa án kiện em, bắt em trả tiền phụng dưỡng các thứ ạ?”
Trước cô hiểu mấy chuyện , giờ ngoài thời gian dài , tiếp xúc với nhiều hơn, dần dần cũng tìm hiểu một kiến thức pháp luật liên quan.
“Họ còn chẳng nuôi nấng em, náo đến tòa án cũng chẳng ai quản . Họ cũng chẳng dám náo đến đó , tìm luật sư cũng tốn tiền lắm đấy, em cứ theo tiếng gọi của con tim , thế nào thấy vui thì .” Dương Niệm Niệm .
Lục Nhược Linh chút ngây , chị dâu hai như cô cũng chẳng lóc vì cái gì nữa.
Cô hiền chút ngượng ngùng:
“Chị dâu hai, em cứ chị là trong lòng em thấy yên tâm hẳn, cảm giác chuyện gì cũng chẳng còn là chuyện to tát nữa.”
Thấy tâm trạng Lục Nhược Linh lên, tảng đá đè nặng trong lòng Lý Phong Ích cuối cùng cũng trút bỏ, bất lực bảo:
“Chị dâu hai, đúng là vẫn để chị tay, em khuyên cô lâu mà cô chẳng lọt tai câu nào, còn càng càng t.h.ả.m thiết hơn.”
“Trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i tâm trạng thường khá mong manh, em hãy bao dung cô một chút.” Dương Niệm Niệm đồng hồ, hơn tám giờ , “Hay là tối nay hai ở đây ?”
Lý Phong Ích liền bảo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-532-cac-nguoi-co-phai-quen-biet-nhau-khong.html.]
“Thôi ạ, Kiều Kiều tối nay đều ngủ với chúng em, nếu nửa đêm tỉnh dậy mà thấy tụi em chắc chắn con bé sẽ mất.”
Dương Niệm Niệm cũng giữ họ : “Thế thì hai về sớm mà nghỉ ngơi ! Mang t.h.a.i cố gắng đừng thức khuya, hãy nghĩ nhiều đến những chuyện vui vẻ nhé.”
Lục Nhược Linh ngoan ngoãn gật đầu, dậy :
“Chị dâu hai, tụi em về đây ạ.”
Dương Niệm Niệm tiễn hai cửa, dặn dò:
“Hai đứa đường đạp xe chậm thôi nhé.”
Nhìn theo hai xa cô mới đóng cửa viện nhà nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm , cô đến tòa án thủ tục, cũng thật trùng hợp, gặp Kiều Cẩm Tịch.
Vợ chồng họ từ bên trong , Kiều Cẩm Tịch ăn diện lộng lẫy, lẽ cô mua xưởng Thừa Vận nên sắc mặt cho lắm.
Chồng Kiều Cẩm Tịch thái độ trái , thậm chí còn phá lệ chủ động đưa danh chào hỏi:
“Chào cô, cô Dương, là chủ cửa hàng nguyên liệu Vinh Huy, tên là Tăng Vinh Huy, cô cần mua nguyên liệu gì thì thể liên hệ với .”
Người chủ động mỉm chào hỏi, Dương Niệm Niệm cũng tùy ý nhận lấy danh , lịch sự gật đầu: “Được thôi.”
Sau khi Dương Niệm Niệm trong, Kiều Cẩm Tịch liền giận dữ lườm chồng một cái:
“Vừa cái gì mà dày mặt chào hỏi cô thế? Có thấy cô xinh ?”
“Nói bậy bạ gì đấy?” Tăng Vinh Huy giải thích, “Anh ngóng , cô mở xưởng khuôn mẫu, cũng cần mua nguyên liệu, đều là cùng cảnh ngộ Thừa Vận lừa cả, còn ăn với nhà họ.”
Vừa chồng lén lút ngóng về Dương Niệm Niệm, Kiều Cẩm Tịch lập tức nổ tung:
“Anh ngóng cô gì? Bộ chỉ cô cần nguyên liệu chắc? Em thấy đúng là thấy cô xinh nên chứng nào tật nấy chứ gì?”
Tăng Vinh Huy nhận cảm xúc của Kiều Cẩm Tịch cho lắm: “Các quen ? Sao hễ nhắc đến cô là em cứ như con gà chọi thế?”
Kiều Cẩm Tịch trong lòng chột , ánh mắt né tránh :
“Anh đừng nhăng cuội, em thể quen cô chứ?”
Sợ Tăng Vinh Huy tiếp tục hỏi, cô cũng cãi vã nữa, hối thúc rằng: “Mau thôi! Không ai trông cửa hàng, ít tiền kiếm thấy xót cho coi.”
Tăng Vinh Huy nghĩ đến việc cửa hàng nên cũng màng nghĩ chuyện khác, đạp xe chở Kiều Cẩm Tịch bảo:
“Lát nữa em ở cửa hàng trông coi một chút, đưa con về nhà ba xem , lâu lắm về , họ chắc chắn nhớ cháu lắm.”
Kiều Cẩm Tịch liền vui, đ.ấ.m lưng một cái:
“Rốt cuộc khi nào mới đưa em về gặp ba hả?”
Tăng Vinh Huy thiếu kiên nhẫn :
“Em vội cái gì? Chẳng vẫn đang công tác tư tưởng cho họ ?”
Kiều Cẩm Tịch thấy những lời thoái thác là thấy bực bội:
“Nếu về mà vẫn công tác tư tưởng cho họ thì đưa con trai về đó nữa. Muốn bế cháu nội mà của cháu nội, thiên hạ gì chuyện hời như thế chứ?”
Tăng Vinh Huy dốc sức đạp xe thèm để ý đến cô , Kiều Cẩm Tịch càng nghĩ càng giận nhưng cũng chẳng gì , trong lòng chỉ mong hai cái lão già sắp c.h.ế.t mau ch.óng qua đời cho rảnh nợ.
...
Dương Niệm Niệm bận rộn cả buổi sáng, cuối cùng cũng xong thủ tục, tòa án cũng cam đoan trong vòng một tuần sẽ dọn dẹp sạch sẽ những thứ cần mang trong xưởng.
Đợi thứ dọn dẹp xong xuôi cô thể tìm sửa sang xưởng một chút, chuẩn cho việc chuyển xưởng.
Trên đường về, cô bỗng nhớ tới tấm danh mà Tăng Vinh Huy đưa cho , địa chỉ đó cách chỗ cô xa lắm, đạp xe mười phút là tới, sẵn tiện đang rảnh rỗi nên cô định dạo một vòng xem .
Ngờ tới nơi cô xem một vở kịch .