Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 585: Làm gì có con rể nào gọi thẳng tên tục của bố vợ thế chứ?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:27:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không , nghiêm trọng , chỉ là trầy da một chút ở cánh tay thôi.” Lục Thời Thâm nhẹ nhàng an ủi.

 

Dương Niệm Niệm tin: “Để em xem nào.”

 

Lục Thời Thâm tận mắt thấy sẽ yên tâm, liền cởi áo ngoài cho cô xem một chút, vết thương ở cánh tay, khâu bảy tám mũi, lớp vảy đóng vết thương vẫn chuyển sang màu đen, trông là vết thương mới đóng vảy hai ba ngày thôi.

 

Dương Niệm Niệm xót xa vô cùng, ch.óp mũi đỏ lên: “Thế mà gọi là trầy da một chút ? Người bình thường nào trầy da một chút mà khâu mấy mũi thế chứ? Đây là cái gì thương thế?”

 

Đã khâu , vết thương chắc chắn sâu, lúc đó chắc chắn đau.

 

Lục Thời Thâm gì.

 

Dương Niệm Niệm thấy giữ im lặng liền đoán chắc là lẽ cần giữ bí mật, trong lòng càng thêm xót xa.

 

Cô phồng má bảo.

 

“Đến thương thế nào cũng , thương thế cũng uất ức quá .”

 

Không đợi Lục Thời Thâm gì, cô hỏi: “Anh là thấy xã hội hiện đại s.ú.n.g ống lợi hại như nên lười luyện nội công nữa ?”

 

Lục Thời Thâm vẻ mặt bất lực cô, nghiêm túc .

 

“Đừng tin mấy cái thứ trong phim truyền hình, nội công kiểu đó tồn tại , một năng khiếu về võ thuật, sẽ thông thạo nội lực, chăm chỉ luyện tập lẽ sẽ sức lực lớn hơn thường, khả năng đ.á.n.h đ.ấ.m chống chịu , thậm chí thể lấy một địch trăm. Dù , cũng chỉ thể nhảy xa nhảy cao, chứ thể tùy tùy tiện tiện bay lên , càng thể cách đả nhân.”

 

Dương Niệm Niệm đến xuất thần, đây là đầu tiên Lục Thời Thâm phổ biến kiến thức mảng cho cô.

 

“Nghĩa là, kiểu một chưởng thể đ.á.n.h nát đá núi là càng thể ?”

 

Lục Thời Thâm khẳng định chắc chắn: “Không thể.”

 

Dương Niệm Niệm chút tin: “Vậy leo tường ? Em thể leo qua chướng ngại vật cao mấy mét cơ mà.”

 

Lục Thời Thâm hỏi gì đáp nấy: “Mượn lực hoặc chạy đà.”

 

Dương Niệm Niệm vẫn thắc mắc, dứt khoát hỏi cho rõ: “Anh thể dùng đá b.ắ.n trúng thỏ, thể dùng xương cá đ.â.m xuyên môi Dư Thuận, đây chẳng lẽ nội công?”

 

Đây đều là những thứ cô tận mắt chứng kiến.

 

Lục Thời Thâm vô cùng kiên nhẫn giải thích: “Đây là vấn đề phát lực và nhắm b.ắ.n, coi như là nội lực, nhưng thể đạt đến mức xuất quỷ nhập thần .”

 

“Em đây cứ tưởng là con thoái hóa , thui chột mất kỹ năng , hóa xưa cũng thật ?” Dương Niệm Niệm như quả bóng xì : “Em đây còn định bảo truyền thụ cho ít nội công nọ, xem là em nghĩ nhiều .”

 

Lục Thời Thâm: “…”

 

Thấy Dương Niệm Niệm vẻ mặt thất vọng, cứ như một chuyện kỳ vọng cao nhưng cuối cùng kết quả như ý, thậm chí ngay cả vết thương cánh tay cũng cô lờ .

 

Chương 428

 

là cảm thấy đủ mạnh mẽ, nên thấy thất vọng ?

 

Trong lòng trào dâng một cảm giác kỳ lạ, bỗng nhiên cau mày rên khẽ một tiếng.

 

Dương Niệm Niệm tiếng động của Lục Thời Thâm kéo hồn, vội vàng kiểm tra cánh tay .

 

“Có vết thương đau ?”

 

Lục Thời Thâm điềm đạm ‘ừ’ một tiếng, khựng một chút, bổ sung một câu: “Cũng đau lắm.”

 

Giọng điệu cái tên cứ lạ lạ thế nhỉ?

 

Cứ như mùi “ xanh” .

 

Dương Niệm Niệm ngước mắt lên, liền thấy Lục Thời Thâm vẻ mặt như quan tâm, lo cô sợ hãi.

 

Lần đầu tiên thấy suy nghĩ nội tâm của Lục Thời Thâm qua ánh mắt , dáng vẻ đáng yêu cực kỳ.

 

Nụ đáy mắt Dương Niệm Niệm như sắp tràn ngoài.

 

Cô cố ý hỏi .

 

“Rốt cuộc là đau đau?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-585-lam-gi-co-con-re-nao-goi-thang-ten-tuc-cua-bo-vo-the-chu.html.]

 

Lục Thời Thâm vẻ mặt tự nhiên dời tầm mắt , vành tai đỏ lên mà mặc quần áo : “Không đau nữa.”

 

Dương Niệm Niệm suýt chút nữa bật , ông chồng nào kết hôn mấy năm mà còn thẹn thùng mặt vợ thế chứ?

 

Nếu những ở bộ đội mà là một Lục Thời Thâm như thế , chắc rớt hàm mất thôi.

 

Thấy thú vị thì thú vị thật, nhưng cô vẫn xót Lục Thời Thâm, nũng nịu một tiếng bảo.

 

“Vết thương sâu thế thể đau ? Chúng là vợ chồng, mặt em cần gì gồng chứ? Nếu em mà thương, em chắc chắn ngày nào cũng kêu đau mặt , để xót em thật nhiều mới thôi.”

 

Lục Thời Thâm đến mức vẻ mặt ngượng ngùng: “Anh chỉ là em lo lắng thôi.”

 

Dương Niệm Niệm lườm , hung dữ bảo: “Anh đều thương về , em lo lắng cho ?”

 

Nghĩ đến điều gì đó cô hỏi: “Bộ đội cho nghỉ phép dưỡng thương ?”

 

“Có, cho nghỉ nửa tháng.” Lục Thời Thâm .

 

Mắt Dương Niệm Niệm sáng lên, nhưng nhanh ch.óng ỉu xìu , vẻ mặt tủi .

 

“Đáng nghỉ phép là em vui, nhưng cứ nghĩ đến việc dùng vết thương để đổi lấy, lòng em thấy khó chịu, thà nghỉ ít một chút cũng . Em bộ đội cùng cũng thôi, dù giờ em nghiệp , thể thường xuyên đến thăm .”

 

Trong mắt Lục Thời Thâm lóe lên một tia khác thường, định gì đó nhưng nghĩ đến việc chuyện vẫn ngã ngũ nên lên tiếng.

 

Bỗng nhiên thấy chút tự trách, lúc nãy nên trẻ con như để cô lo lắng, giơ tay xoa nhẹ má cô để an ủi.

 

“Không , vết thương đóng vảy , thực sự đau nữa.”

 

Dương Niệm Niệm cảm thấy má ngứa ngáy, cúi mắt xuống thấy trong lòng bàn tay Lục Thời Thâm vài vết rách, lộ những nụ thịt đỏ hỏn, cô vội vàng kéo tay mắt để đ.á.n.h giá.

 

Mấy ngón tay của mà đều rách da, bên nhiều vết thương chằng chịt, thế là cô kéo tay trái của để kiểm tra, cái khiến tim cô lập tức thắt vì đau đớn.

 

Nước mắt ‘chách’ một cái rơi lòng bàn tay Lục Thời Thâm, giọng nghẹn ngào hỏi.

 

“Tay thành thế ?”

 

Nói cũng kỳ lạ, cô cũng chẳng tại , bình thường là một điềm tĩnh, nhưng cứ hễ ở bên cạnh Lục Thời Thâm là cô trở nên nũng nịu, nước mắt cũng chẳng đáng tiền nữa, bảo rơi là rơi ngay.

 

“Không , vài ngày là khỏi thôi.”

 

Lục Thời Thâm cảm thấy vết thương tay quá nhiều, trông chút đáng sợ, định rút tay nhưng Dương Niệm Niệm nắm c.h.ặ.t buông.

 

“Anh tưởng siêu năng lực ? Vết thương nhiều thế chuyện nhanh khỏi như ? Đây đều là lúc cứu hộ ở Thanh Thành thương, đó mãi nghỉ ngơi hẳn hoi nên mới thành thế chứ gì?”

 

“Ừ.” Lục Thời Thâm dùng tay trái giúp cô lau nước mắt: “Đừng lo, những vết thương nhỏ thôi, đau.”

 

Dương Niệm Niệm chả thèm tin lời , lệnh cho giường cử động, đó cũng chẳng màng ngăn cản, xuống giường bưng nửa chậu nước nóng về bắt ngâm tay, lấy một hộp dầu sò cẩn thận bôi lên mặt và tay cho .

 

Từng vết thương cứ như cứa tim cô , đau nhói từng cơn.

 

“Lần để thương nữa, ngộ nhỡ mà bất đắc dĩ thương nhẹ một chút thì cũng giấu em đấy.”

 

Lục Thời Thâm vẻ mặt đầy xót xa của cô, cổ họng khẽ chuyển động: “Được.”

 

Dương Niệm Niệm bôi dầu sò lên tay và mặt cho Lục Thời Thâm xong mới chui trong chăn, lặng lẽ rúc lòng chỉ cảm thấy vô cùng vững chãi.

 

Lục Thời Thâm quen Dương Niệm Niệm lải nhải chuyện, đột nhiên yên tĩnh thế ngược chút quen, chủ động tìm chủ đề.

 

“Em đưa tiền cho gia đình Đại Ngưu .”

 

“Đưa .” Dương Niệm Niệm gật đầu, nghiêm túc lên lớp: “Anh đừng Đại Ngưu Đại Ngưu mãi thế, con rể nào gọi thẳng tên tục của bố vợ thế chứ?”

 

Lục Thời Thâm: “…”

 

Dương Niệm Niệm thấy đỉnh đầu tiếng động gì nữa liền hỏi: “Anh buồn ngủ ?”

 

Lục Thời Thâm lắc đầu: “Không buồn ngủ.”

 

Xa cách lâu như , khó khăn lắm mới gặp mặt, chỉ ôm lấy cô, giọng của cô thôi.

 

 

Loading...