Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 682: Cái tên này là Thời Thâm đặt phải không?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 12:20:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mã Tú Trúc cái miệng lúc nào ngơi, bên giường buôn chuyện thiên hạ.
“Họ hàng tin con sinh ba t.h.a.i đều cùng tới thăm con đấy, thực bọn họ chẳng mấy là thật lòng , là thấy con và Thời Thâm phất lên nên tới đ.á.n.h chén thôi. Ta và cha con ngăn chẳng cho tới, đỡ phiền tới các con.”
Chương 500
Dương Niệm Niệm cảm thấy lời của Mã Tú Trúc độ tin cậy cao nhưng cũng vạch trần.
Mã Tú Trúc bên giường một đống chuyện vụn vặt nhà nhà cho tới khi đau bụng vệ sinh thì căn phòng mới yên tĩnh đôi chút.
Mã Tú Trúc chân thì Quan Ái Liên liền .
“Mẹ chồng đúng là thích dát vàng lên mặt , chính bà là chủ trương đòi đưa cả dì chú bác theo đấy, khoe khoang ngôi nhà to của em và Thời Thâm ở Kinh thị mà.”
“Cha chồng đồng ý, hai vì chuyện mà suýt cãi đấy, đó vì chú bác đều chịu bỏ tiền xe, đòi chồng lo hết nên bà xót tiền mới chẳng để những đó cùng đấy.”
Dương Niệm Niệm chỉ thấy như thoát một kiếp nạn: “May mà tới cả một đống họ hàng, em chỉ cần nghĩ tới cảnh một đám vây quanh trong phòng cãi vã ồn ào là thấy nhức hết cả đầu .”
Quan Ái Liên Dương Niệm Niệm thích yên tĩnh liền .
“Cho dù chồng xót tiền vé xe thì cha chồng cũng chẳng để bà đưa những đó tới . Cha chồng hai năm nay ngày càng thấu tình đạt lý , sợ họ hàng tới đây năng bừa bãi gây rắc rối cho Thời Thâm và em. Mẹ chồng hai năm nay cũng khá hơn nhiều , ao cá và vườn trái cây bà giúp nhiều việc, cũng còn nhiều chuyện như nữa, đối với Tinh Tinh cũng hơn .”
Dương Niệm Niệm nghĩ bụng chồng đối với Tinh Tinh đương nhiên là hơn , hiện tại Tinh Tinh là thiếu nữ chẳng lẽ với con bé ?
Đừng là bà nội, ngay cả một cha ruột trọng nam khinh nữ cũng sẽ một hành động bên ngoài khi con gái trưởng thành.
Lòng cô như gương sáng nhưng , nếu sẽ thành như thể cố ý ly gián , thế là chuyển chủ đề.
“Cây ăn quả sinh trưởng thế nào chị?”
Nhắc tới chuyện nụ mặt Quan Ái Liên càng đậm hơn.
“Cấp sắp xếp chuyên gia qua hướng dẫn trồng trọt nên sinh trưởng lắm. Trong ao cá thả cá mè thôi, mùa đông năm là thể bán .”
Cá giống thể mang lợi nhuận sớm hơn cây ăn quả, chịu khổ thêm một năm nữa đợi ao cá bắt đầu lợi nhuận là vườn trái cây cũng dần dần bắt kịp, ngày tháng sẽ thôi.
Dương Niệm Niệm cũng mừng cho Quan Ái Liên: “Năm Tinh Tinh và Thiên Thiên chắc là thi đại học nhỉ?”
Quan Ái Liên gật đầu: “Thiên Thiên thì chắc chẳng hy vọng gì đỗ đại học , nhưng nó nghiệp cấp ba là cũng tìm công việc khá khẩm . Chỉ là Tinh Tinh cái đỗ đại học thôi.”
“Chị mà suốt ngày lời nhụt chí cho con thế.” Mã Tú Trúc từ ngoài bước , đầy vẻ khẳng định tiếp lời: “Thiên Thiên cái mồm nó khéo , chắc chắn sẽ nên chuyện hơn Tinh Tinh.”
Không đợi Quan Ái Liên chuyện Mã Tú Trúc về phía Dương Niệm Niệm.
“Cha con và cả con bảo hỏi con xem định khi nào tiệc đầy tháng cho các cháu, chúng đợi con tiệc đầy tháng cho các cháu mới về.”
Dương Niệm Niệm vốn định đợi cha chồng mới tới mà chuyện tiện nên định để vài ngày nữa mới , giờ chồng hỏi cô liền thuận miệng luôn.
“Con và Thời Thâm định tiệc đầy tháng cho các cháu nữa ạ, đợi tới thôi nôi họ hàng bạn bè tụ tập bữa cơm đoàn viên là ạ.”
Dương Niệm Niệm mới sinh con xong còn hết thời gian ở cữ nên chẳng sức lực mà lo liệu những việc đó, Lục Thời Thâm bận rộn, cộng thêm các con còn nhỏ quá mà thời tiết cũng lạnh nên thôi chẳng nữa.
Mã Tú Trúc ý kiến gì nhiều, bà cảm thấy tiệc đầy tháng ở Kinh thị cũng chẳng náo nhiệt nên liền đầy vẻ khôn lỏi .
“Nếu hiện tại thì đợi tới thôi nôi về quê mà , ở quê họ hàng đông thu khối tiền mừng đấy. Mấy năm nay nhà mất bao nhiêu tiền mừng , con và Thời Thâm kết hôn chẳng đám cưới là thiệt bao nhiêu .”
Cách lúc thôi nôi của các con còn xa nên Dương Niệm Niệm hiện tại tranh cãi với Mã Tú Trúc vì những chuyện đó nên lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-682-cai-ten-nay-la-thoi-tham-dat-phai-khong.html.]
Quan Ái Liên Dương Niệm Niệm căn bản chẳng quan tâm tới chút tiền mừng đó nên liền chuyển chủ đề: “Các cháu tên là gì hả em?”
Dương Niệm Niệm trả lời: “Đại bảo tên là Mộ Dương, nhị bảo là Tư Dương, tam bảo là Ái Dương.”
Quan Ái Liên ngay lập tức nhận ý nghĩa trong cái tên đó: “Cái tên chắc là Thời Thâm đặt ?”
Dương Niệm Niệm ngượng ngùng mỉm : “Là đặt đấy ạ.”
Mã Tú Trúc hài lòng với cái tên : “Dương Dương nọ cái gì chẳng rõ trai gái gì cả, chẳng bằng gọi là Kim Xuyến Ngân Xuyến và Đồng Xuyến.”
Đứa con trai thì quý giá nên mang vàng mang bạc cho , đứa con gái là đồ lỗ vốn nên mạng rẻ rúng gọi là Đồng Xuyến là .
Biết con dâu út thích những lời nên bà .
Dương Niệm Niệm đá quả bóng sang cho Lục Thời Thâm: “Tên là do Thời Thâm đặt, nếu ý kiến gì đợi về thì tìm mà .”
Mã Tú Trúc nào dám tìm con trai út mà chứ? Lập tức liền đổi sắc mặt ngay.
“Thôi bỏ , con của các con các con gọi là gì thì gọi.”
Quan Ái Liên thấy lời ở bên cạnh bịt miệng trộm.
Buổi trưa lúc ăn cơm vợ chồng Lý Phong Ích và Lục Nhược Linh cũng đưa con tới, tứ hợp viện tràn ngập tiếng vui vẻ, náo nhiệt vô cùng.
Sau khi Dương Niệm Niệm tiệc đầy tháng Lục Quốc Chí liền yên nữa , ở nhà ao cá và vườn trái cây đều cần chăm nom, cộng thêm ba đứa con của con trai cả đều ở quê ông yên tâm, ở Kinh thị ba ngày là đòi về .
Mã Tú Trúc cũng ở chán , ở đây chẳng hàng xóm láng giềng mà buôn chuyện, ở thoải mái tới cũng chẳng tìm mà khoe khoang.
Lục Khánh Viễn và Quan Ái Liên càng cần , vườn trái cây ao cá cộng thêm ba đứa con đều ở quê nên họ ngủ chẳng ngon giấc, bốn bàn bạc với liền để Lục Thời Thâm giúp mua vé xe về quê.
Dương Niệm Niệm thông cảm cho họ đường xá xa xôi tới đây dễ dàng, cộng thêm đưa sáu trăm tệ chắc hẳn trong cũng chẳng còn mấy tiền nữa nên liền bảo Lục Thời Thâm chuẩn một ít đặc sản, nhét thêm một ít tiền trong đó để họ mang về.
Bốn Lục Quốc Chí lúc tới là mua vé , lúc về Lục Thời Thâm giúp họ mua vé giường , đầu tiên giường cả mấy đều kinh ngạc vô cùng.
Mã Tú Trúc lên xe là bắt đầu lảm nhảm: “Người giàu đúng là hưởng thụ, xe cũng giường, vé xe chắc chắn chẳng rẻ .”
Lục Quốc Chí liếc bà một cái: “Cái đó còn ?”
Lục Khánh Viễn trong lòng thấy áy náy: “Lại để vợ chồng Thời Thâm tốn kém .”
Quan Ái Liên cũng thấy thật sự ngại quá, thở dài .
“Chẳng ! Vé giường chẳng rẻ chút nào, Thời Thâm còn mua cho bao nhiêu là đặc sản nữa.”
Mã Tú Trúc bĩu môi: “Hai đứa bây cứ lo hão, vợ chồng tụi nó thiếu tiền , chẳng đáng là bao so với tụi nó, vả chẳng đưa cho tụi nó sáu trăm tệ ? Tụi nó chẳng lỗ .”
Quan Ái Liên tiếp lời: “Mẹ chẳng thể như , đưa cho em dâu là tiền mừng mà.”
Mã Tú Trúc chẳng thèm quan tâm đó là tiền gì, dù con dâu út cũng nhận , những thứ đắt tới cũng chẳng đáng giá sáu trăm tệ.
Nghĩ như bà liền mở túi da rắn xem con trai út mua cho những gì, ai ngờ lôi một gói vải, mở xem bên trong là tiền, đếm một chút thấy thế mà tận hai ngàn tệ.
Bốn sững sờ, lo lắng tiền kẻ trộm để ý nên cả đêm chẳng dám chợp mắt.
……