Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 690: Cô ta muốn Dương Niệm Niệm phải giống như mình
Cập nhật lúc: 2026-01-12 12:23:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Được Khương Duyệt Duyệt nhắc nhở, y tá mới chú ý tới việc tay và quần áo Dương Niệm Niệm đều là vết m.á.u, cô kiểm tra vị trí vết thương hỏi.
“Chị thương ở ?”
Dương Niệm Niệm cũng mới nhận nhiều vết m.á.u như , nhưng cô cảm thấy chỗ nào thương cả, chỉ bàn tay là đau, cúi đầu thử quả nhiên tìm thấy vị trí chảy m.á.u.
“ thương, là lúc nãy rút kim tiêm ấn c.h.ặ.t lỗ kim nên m.á.u chảy thôi.”
Y tá thở phào nhẹ nhõm, vội vàng giúp Dương Niệm Niệm ấn tay một lát, đợi đến khi còn chảy m.á.u nữa, cô mới đỡ Dương Niệm Niệm và Khương Duyệt Duyệt xuống giường, đúng lúc thấy chiếc ống tiêm rơi đất và chai nước muối đổi màu.
Cô y tá mấy năm nay, đây là đầu tiên gặp chuyện như thế , sợ đến mức tay run rẩy, đầu óc m.ô.n.g lung, lẩm bẩm.
“Hai rốt cuộc đắc tội với hạng nào ? Lại chuyên môn chạy đến bệnh viện hạ độc…”
Nói một nửa, bỗng nhiên kinh hô lên.
“Ái chà, lúc nãy t.h.u.ố.c chảy mạch m.á.u của chị ? Chị thấy chỗ nào khỏe ? Không , kiểm tra tổng quát ngay, chị yên đừng động đậy, để em gọi bác sĩ tới.”
Nói xong cô như một cơn gió chạy biến ngoài, suýt nữa va Lý Phong Ích đang , thấy Dương Niệm Niệm tỉnh dậy, thở phào nhẹ nhõm đồng thời lấy lạ .
“Đám nhân viên y tế vội vã thế , lúc nãy lầu một y tá suýt tông em, nãy cũng .”
Còn đợi Dương Niệm Niệm lên tiếng, chú ý tới điểm bất thường, thấy tay, ống tay áo và quần áo của Dương Niệm Niệm đều là vết m.á.u, lập tức giật kinh hãi.
“Chị dâu, chuyện gì xảy ? Sao chị chảy nhiều m.á.u thế ?”
Dương Niệm Niệm lúc bình tĩnh , cũng tỉnh táo hơn một chút, giải thích.
“Vừa nãy Dương Tuệ Oánh tới, mà em tông lầu chắc là cô đấy. Cô chẳng tiêm cái gì chai nước muối của chị, còn định chị ngạt thở nữa, cũng may Duyệt Duyệt ở đây.”
Khương Duyệt Duyệt sụt sịt .
“Cô còn đ.á.n.h em ngất xỉu nữa.”
Sắc mặt Lý Phong Ích biến đổi: “Chị dâu, t.h.u.ố.c đó ngấm cơ thể chị chứ?”
Dương Niệm Niệm cũng chắc chắn: “Lúc đó chị vẫn tỉnh, Duyệt Duyệt cũng ngất một lát, t.h.u.ố.c chảy mạch m.á.u . mà bây giờ chị thấy chỗ nào khỏe cả.”
Lý Phong Ích vẫn yên tâm: “Bây giờ em tìm bác sĩ tới kiểm tra cho chị.”
Vừa dứt lời, một nhóm nhân viên y tế đẩy giường bệnh di động vội vã tới, định đưa Dương Niệm Niệm kiểm tra, Dương Niệm Niệm vốn định bảo Lý Phong Ích báo án, nhưng nhân viên y tế họ cho báo .
Dương Niệm Niệm nghĩ Duyệt Duyệt cũng đ.á.n.h ngất, nội thương , bèn nhắc nhở.
“Duyệt Duyệt cũng đ.á.n.h ngất, các bác sĩ cũng đưa cô bé kiểm tra thử xem.”
Bác sĩ chịu trách nhiệm điều trị cho cô .
“Con bé , lát nữa sẽ đưa con bé kiểm tra, chị hãy hợp tác với tụi , hiện tại vẫn xác định thứ đó tiêm nước muối của chị là gì, đưa chị kiểm tra .”
Dương Niệm Niệm Dương Tuệ Oánh sẽ tiêm thứ gì cho cô cả, cô chắc chắn t.h.u.ố.c mạch m.á.u nên cũng chút sợ hãi, bèn dặn dò Lý Phong Ích trông chừng Khương Duyệt Duyệt cho .
Cũng may là một loạt kiểm tra tổng quát xong xuôi cũng vấn đề gì, chỉ là cơn sốt cao lúc quá nghiêm trọng, khi truyền dịch hạ sốt bao lâu dấu hiệu sốt , bác sĩ bèn bảo cô tiếp tục ở bệnh viện theo dõi.
Chương 506
Khương Duyệt Duyệt cũng , chỉ chấn động não nhẹ.
Vì sự an của hai , bác sĩ trực tiếp đổi phòng bệnh khác cho họ, còn dặn một y tá trẻ túc trực bên cạnh.
Loay hoay một hồi như , trời tối, Dương Niệm Niệm chút bất an, Dương Tuệ Oánh tìm đến tận đây thì chắc chắn là theo dõi cô , bây giờ tay hèn hạ với cô thành công, nhắm bọn trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-690-co-ta-muon-duong-niem-niem-phai-giong-nhu-minh.html.]
Nghĩ , cô bèn với Lý Phong Ích.
“Phong Ích, chị ở đây , em đón bọn trẻ đến bệnh viện !”
Có bọn trẻ ở bên cạnh, lòng cô mới thấy vững .
Lý Phong Ích cũng lo lắng bọn trẻ gặp chuyện, bèn .
“Cả ngày hai ăn gì , em mua chút cơm về , mới đón họ nhé?”
Dương Niệm Niệm đang thấy khó chịu nên cảm giác thèm ăn, nhưng Khương Duyệt Duyệt thì đói cả ngày , cô gật đầu .
“Được.”
Nghe , Lý Phong Ích liền khỏi phòng bệnh.
Cùng lúc đó, Dương Tuệ Oánh cũng thu dọn đồ đạc, chuẩn theo kế hoạch nước ngoài, kết quả chuyến bay nước La vì lý do thời tiết mà trì hoãn, .
Cô dám lảng vảng bên ngoài, bèn nhân lúc trời tối tìm đến nhà Ngô Thanh Chí.
Ngô Thanh Chí khi Dương Tuệ Oánh tay với Dương Niệm Niệm thất bại thì chút thất vọng, nhưng nghĩ đến việc Dương Tuệ Oánh chạy nước ngoài thì sẽ phiền đến nữa, cũng cảm thấy nhẹ nhõm nhiều.
Cả buổi chiều tâm trạng đều , còn bảo vợ xào hai món nhắm nhỏ, định bụng ngoài mua ít rượu về uống, ai ngờ mở cửa thấy Dương Tuệ Oánh cửa.
Anh còn tưởng hoa mắt, khi xác định là Dương Tuệ Oánh, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Sao cô vẫn ?”
Dương Tuệ Oánh khinh miệt một tiếng: “Anh tưởng chắc? Chuyến bay hủy , hôm nay , chỉ thể ngày mai mới .”
Sắc mặt Ngô Thanh Chí xám xịt, nghiến răng nhắc nhở: “Cô trì hoãn thêm một ngày, điều đó nghĩa là gì ? Nếu Lục Thời Thâm tìm phong tỏa sân bay, điều tra thông tin của cô thì cô .”
Dương Tuệ Oánh đe dọa.
“Nếu thì cứ chờ mà tù cùng ! Tin Dương Niệm Niệm viện là do tiết lộ cho đấy.”
Ngô Thanh Chí vẻ mặt âm trầm, hận thể bóp c.h.ế.t Dương Tuệ Oánh, nhưng thể thật sự , thế là bèn sắp xếp Dương Tuệ Oánh ở một căn nhà khác của .
“Cô ở đây một đêm , trực tiếp máy bay đến nước La chắc chắn là , lẽ công an và Lục Thời Thâm điều tra việc cô định nước La. sẽ giúp cô mượn một cái chứng minh thư, cô nước Á , từ đó mới bay đến nước La, khi đưa vé máy bay tới thì cô đừng hết.”
Dương Tuệ Oánh cũng Lục Thời Thâm lợi hại, nếu nhanh, càng kéo dài thời gian càng rắc rối, nếu cô sắp xếp tay thành công mà còn , điều tra thì cô sẽ tuyên án t.ử hình.
Lúc ngoài việc tin tưởng Ngô Thanh Chí thì cũng còn cách nào khác, bèn đe dọa.
“Anh nhất là hành động cho nhanh , nếu thật sự bắt thì cũng đừng hòng sống yên .”
Ngô Thanh Chí thấy Dương Tuệ Oánh lúc mà vẫn còn đe dọa , trong lòng dường như hạ quyết định gì đó, bèn dùng lời lẽ ôn tồn an ủi.
“Yên tâm , chỉ cần cô phối hợp theo lời thì sẽ bắt , chúng bây giờ là chung một thuyền, thể để cô gặp chuyện ?”
Dương Tuệ Oánh hừ một tiếng: “Coi như dám.”
Ngô Thanh Chí nhảm nữa: “Được , cô nghỉ ngơi sớm , sắp xếp chuyện vé máy bay đây.”
Đợi , Dương Tuệ Oánh bèn tức giận quẳng chiếc túi xách xuống đất, chỉ thiếu một chút, chỉ thiếu một chút nữa thôi là cô thể g.i.ế.c c.h.ế.t Dương Niệm Niệm .
Rõ ràng cô nỗ lực như , dám trì hoãn một chút thời gian nào, mà vẫn g.i.ế.c c.h.ế.t Dương Niệm Niệm…
Cũng may cô còn hậu chiêu.
Cô Dương Niệm Niệm giống như , cốt nhục phân ly, mất ba đứa con chắc chắn sẽ đau hơn mất một đứa chứ?