Xuyên việt thập niên 60: Vẽ bánh nướng cho cả làng ăn no - Chương 17: Cậu cũng phải gọi tôi là ông nội
Cập nhật lúc: 2026-04-07 11:04:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bác mua thật ạ?"
"Đương nhiên ! Bác bên Cục Thương nghiệp, quản lý một chùm từ Cửa hàng ăn uống quốc doanh đến Hợp tác xã cung tiêu. Cháu xem bác thu mua ?" Dứt lời, ông lão ấn tấm thẻ công tác tay Lý Hữu Tài.
Còn hỏi, mù mới mua. Lý Hữu Tài thầm nghĩ, nếu ông mua thì cất công vượt núi băng đèo đến đây dàn cảnh chạm trán ông cái quái gì.
Cậu đón lấy tấm thẻ, lướt mắt : Cục trưởng Cục Thương nghiệp, Ngụy Kiến Thiết. Công sức bỏ coi như uổng phí.
" cá to thế bác chở về kiểu gì? Vớt khỏi nước là nó ngỏm củ tỏi ngay."
"C.h.ế.t thì hỏng bét, buồng trứng cá quý giá trong bụng nó vứt thì phí của trời! Cháu nán đây một chốc nhé, bác chạy quanh xem thuê chiếc xe ngựa nào ."
"Vâng, Cục trưởng Ngụy. Cháu cứ đây câu, đợi bác ."
"Cháu còn tính câu nữa ! Rủi vớ con khủng long bạo chúa như , một cháu xoay xở nổi ?"
"Bác ơi, cá khủng thế gì nhiều mà câu, ch.ó ngáp ruồi một con thôi ạ."
"Ừ cũng . Cháu đợi bác nhé, câu con nào thì giữ hết cho bác." Cục trưởng Ngụy leo lên xe đạp, co cẳng phóng như bay.
Lý Hữu Tài thong thả về phiến đá tảng, mắc mồi, vung cần. Khán giả tản mác hết, lấy ai mà xem biểu diễn rải thính dụ cá, đỡ tốn công.
Hai phút , chiếc phao từ từ chìm nghỉm xuống dòng sông. Cậu vận niệm ý chí, chiếc phao ngoi lên mặt nước. Trong gian đón thêm một chú cá tầm, còn bự hơn cả con lúc nãy.
Bằng thủ thuật "câu cá cạn" điệu nghệ, đốt sạch tám mồi câu còn . Không gian thu nạp thêm hai chú cá tầm khổng lồ, ba con cá ch.ó đen (cá ch.ó hắc ban), hai con cá bạch ngư và một con cá hồi taimen. Toàn là những loài cá quý hiếm trong sách đỏ bảo tồn của tương lai. Món đầu tư quả thực sinh lời một vốn bốn lời!
Cục trưởng Ngụy vẫn thấy bóng dáng . Cậu tạt hệ thống mua thêm ít mồi câu tiếp. Lần ráng kiềm chế, dám nướng điểm loại mồi câu vip nữa, điểm cỏn con còn tiêu xài dè sẻn. Dù loại đắt đỏ nhất, nhưng hộp mồi hạng trung cũng ngốn của 10.000 điểm, gồm mười phần nhỏ.
là "tiền nào của nấy", ròng rã hai mươi phút đồng hồ mới cá c.ắ.n câu. Giật cần lên, một chú cá hồi chum (đại mã cá) nặng chừng mười mấy cân quẫy đạp tung tóe. Cáo khá khẩm đấy chứ! Thả tạm thùng, mang về cho nhà nếm thử.
Ngồi đồng thêm hơn một tiếng, câu thêm hai con cá quế (cá quế hoa), mỗi con nặng chừng ba bốn cân.
lúc nhấc bổng một chú cá chép mười mấy cân lên bờ thì Cục trưởng Ngụy xuất hiện. Theo ông là một chiếc xe bò lộc cộc lăn bánh, xe chở một chiếc chum sành bụng phệ cao quá đầu , cái loại chum mà mấy nhà tư sản ngày xưa dùng để trồng hoa s.ú.n.g, nuôi cá kiểng.
Cục trưởng Ngụy gần, liếc chiếc thùng gỗ, trố mắt con cá chép câu , tặc lưỡi xuýt xoa: "Cái thằng tài thật đấy! Mới nhoáng cái câu ngần cá. Bác câu mấy năm ròng rã cộng cũng bằng lẻ của cháu."
"Cháu trúng mánh thôi ạ, lúc săn núi cháu cũng gặp may tóm thú nhỏ." Cậu vờ buột miệng lỡ lời, đưa tay che miệng vẻ hối .
"Cháu săn b.ắ.n nữa cơ ?" Đôi mắt Cục trưởng Ngụy sáng rực lên.
"Cháu chút ít ạ, ông nội nuôi truyền nghề cho cháu." Cậu gãi đầu gãi tai vẻ ngượng ngùng.
"Vậy ông nội nuôi của cháu cũng thuộc dạng cao thủ võ lâm , săn rành rẽ câu cá." Cục trưởng Ngụy đinh ninh rằng kỹ nghệ câu cá của cũng là do ông lão truyền thụ.
"Vâng ạ, lớn trong nhà cháu ai cũng giỏi giang tháo vát."
"Cháu trai, nhà cháu ở thế?" Cục trưởng Ngụy tò mò dò hỏi.
"Cháu cùng huyện với bác ạ, cháu ở thôn Lý Gia, công xã Hướng Dương. Cháu tên Lý Hữu Tài."
"Ở thôn Lý Gia ? Thế cháu quen ông lão tên Vương Đại Ngưu ?"
Vương Đại Ngưu á? Cậu hình mất năm giây. Trong thôn tên đó ?
Khoan , họ Vương? Ông lão họ Vương? Quãng thời gian dài đằng đẵng, chẳng ai còn nhớ tên thật của ông cụ nữa. Dân làng chỉ quen miệng gọi ông là lão Vương, ông lão họ Vương...
"Cháu ? Chân ông thọt một chút..."
"Biết ạ, ạ, ông chính là ông nội nuôi của cháu đấy!" Cậu vội vàng xác nhận. Trước giờ vẫn lờ mờ cảm nhận ông lão họ Vương mang một phận bí ẩn, ngờ quen với cả vị tai to mặt lớn .
" là ông ! Hèn chi, những do lão uốn nắn đều tài giỏi xuất chúng. Vậy thì cháu cũng gọi bác một tiếng ông nội đấy," Cục trưởng Ngụy rạng rỡ, đôi mắt híp thành đường chỉ.
Lý Hữu Tài đớ . Lại còn cái màn nhận họ hàng nữa ? Vậy bao nhiêu công sức dàn cảnh, diễn kịch của đổ sông đổ biển hết ! Biết thế đến thẳng nhà ông lão họ Vương nhờ vả, ông cụ mở lời xin xỏ công việc cho nhanh gọn lẹ , bày vẽ mưu mô quỷ kế cái gì cho mệt xác!
Quả nhiên là: Kẻ ô dù thì chạy đứt dép, chỗ dựa chỉ cần há miệng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-viet-thap-nien-60-ve-banh-nuong-cho-ca-lang-an-no/chuong-17-cau-cung-phai-goi-toi-la-ong-noi.html.]
"Bác là Cục trưởng quyền cao chức trọng, cháu gọi ông nội thì e là đường đột quá. Cháu cứ gọi bác là Cục trưởng cho tiện ạ!"
"Bác với lão Vương Đại Ngưu là đồng đội sinh t.ử, cưa đôi cái c.h.ế.t đấy cháu ạ. Lão già kể cho cháu bao giờ ?"
Lý Hữu Tài ấm ức thầm nghĩ: Ông mà kể thì vác mặt đến đây giăng bẫy ông gì. Cậu khẽ lắc đầu.
"Cái lão già lẩm cẩm , rảnh rỗi cũng chẳng thèm nhớ đến em cũ."
Hai mải mê ôn nghèo kể khổ, gã đ.á.n.h xe bò chờ bực gắt gỏng: "Có thì bảo? Dềnh dang nữa là lát về nhà trời tối om đấy."
"Đi, chứ, ngay bây giờ đây," Cục trưởng Ngụy vội vàng đáp lời.
"Hữu Tài, đây bê con cá lên xe phụ bác một tay." Hai è cổ khênh con cá thả tõm chum nước. Múc thêm mấy xô nước đổ đầy chum.
"Hữu Tài, chỗ cá trong thùng cháu bán ?"
"Cháu bán , mang về nhà cho cả nhà cải thiện bữa ăn ạ."
"Vậy cũng , cháu theo bác về cơ quan lấy tiền nhé."
Hai sóng bước đạp xe, hộ tống chiếc xe bò lộc cộc tiến về Cục Thương nghiệp. Cục trưởng Ngụy dặn dò bảo vệ gọi thêm dăm ba thanh niên lực lưỡng khiêng chum cá trong. Lát , năm sáu chạy ùa .
Một gã đàn ông béo trắng, mập mạp híp mắt hỏi: "Cục trưởng Ngụy, ngài câu con cá to lắm hở?"
"Các chú cứ tự qua đó mà xem." Cục trưởng Ngụy hất hàm về phía chum nước với vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Mấy tò mò ngó đầu xem. Ôi ơi! Cá gì mà to bằng con lợn thế .
Gã béo lập tức lệnh: "Khênh ngay nhà bếp cho ."
"Bỏ xuống, cấm ai nhúc nhích! Lão béo , định nuốt trọn một chứ gì!" Thêm ba bốn nữa từ trong lao chặn đầu.
"Nuốt trọn cái nỗi gì! Đây là chiến lợi phẩm Cục trưởng ưu ái ban tặng cho nhà ăn chúng !" Gã béo gân cổ lên cãi.
Nhìn thấy con cá khủng lù lù đấy, ai mà giữ bình tĩnh. Thời buổi khó khăn thiếu thốn, miếng thịt quý hơn vàng, ai chẳng xơ múi chút đỉnh.
Một đàn ông đeo kính cận, vẻ mặt tri thức cất giọng ôn tồn: "Cục trưởng Ngụy, theo thì nên chia một nửa cho nhà ăn của Ủy ban huyện. Mấy cái nhà ăn bên đó lâu lắm thấy bóng dáng miếng thịt nào. Huyện trưởng, Phó Huyện trưởng gầy xọp cả . Cứ tình trạng , sức khỏe suy kiệt phục vụ nhân dân , nhỡ sinh bạo loạn thì khốn." Lập luận nâng tầm quan điểm lên mức cao nhất, khiến ai nấy đều thầm bái phục.
Ngay lập tức, một phụ nữ - bông hoa duy nhất trong đám - đập tay lên thành chum nước dõng dạc: "Nói như thì càng ưu tiên cho Cửa hàng ăn uống quốc doanh. Chỗ chúng phục vụ đông đảo tầng lớp nhân dân, mới là nơi thiết thực nhất để chăm lo đời sống bá tánh. Nhà ăn Ủy ban các tuy thịt nhưng cơm vẫn no bụng. Cửa hàng ăn uống chúng dạo nhẵn túi, chẳng món gì bán cho khách. Thế thì còn gọi là Cửa hàng ăn uống nỗi gì? Dân tình réo rắt đòi đóng cửa kìa. Đóng cửa , hàng chục công nhân bơ vơ về , c.h.ế.t đói há mồm đấy !"
Kẻ đòi mang về cho Hợp tác xã, đòi giữ cho Cục Thương nghiệp. Bọn họ cãi chí ch.óe, ai chịu nhường ai.
Cuối cùng, ánh mắt đổ dồn về phía Cục trưởng Ngụy. Cục trưởng Ngụy đưa mắt một vòng hất hàm về phía Lý Hữu Tài: "Cá của thanh niên , cứ hỏi ý kiến ."
Ông Cục trưởng to đầu mà đá quả bóng trách nhiệm cho một thằng dân đen, Lý Hữu Tài cạn lời.
"Cậu thanh niên, giới thiệu qua một chút. Cậu tự suy xét nhé. là Phó Cục trưởng Cục Thương nghiệp, phụ trách mảng Cửa hàng ăn uống quốc doanh, họ Tề."
"Vị là Thư ký Dương của Huyện trưởng," Phó Cục trưởng Tề chỉ tay về phía đàn ông đeo kính.
"Còn gã béo phệ là Chủ nhiệm Hậu cần của Cục , họ Bạch."
"Vị là Trưởng phòng Vương, phụ trách thu mua cho Cửa hàng bách hóa và Hợp tác xã cung tiêu. Trước đây cũng từng phụ trách thu mua cho Cửa hàng ăn uống." Phó Cục trưởng Tề điểm mặt chỉ tên từng .
"Cậu thanh niên , cứ , con cá là do và Cục trưởng Ngụy đích đem về đây. Thôi thì cứ ưu ái cho nhà ăn của Cục , lát nữa và Cục trưởng cứ ăn cho thỏa thích," Chủ nhiệm Bạch béo lên tiếng dụ dỗ. Gã mập dẻo miệng gớm!
Đám đông bắt đầu nhao nhao tranh cãi.
"Hay là vầy ... xẻ chia , chứ để lâu cá c.h.ế.t mất," Lý Hữu Tài dè dặt đề xuất.
"Không ! Cắt vụn thì còn mấy tí. Vài chục cân thịt chia cho bốn cái Cửa hàng ăn uống thì bõ bèn gì. Ít nhất cũng dành cho chúng một nửa," Phó Cục trưởng Tề kiên quyết bảo vệ quyền lợi.
Lý Hữu Tài phóng ánh mắt cầu cứu về phía Cục trưởng Ngụy.
Cục trưởng Ngụy vuốt vuốt mấy cọng tóc lơ thơ đỉnh đầu, thủng thẳng thốt hai chữ.