Ỷ Yêu Làm Loạn - Phần 1

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:56:53
Lượt xem: 98

1.

 

ôm gối, co rúm sofa.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Điện thoại vẫn “ong ong” rung ngừng.

Trong đầu hỗn loạn như một mớ bòng bong. Toàn là cảnh tượng hổ cấp sử thi xảy vài tiếng . Còn cả tiếng gầm bùng nổ trong cuộc điện thoại .

“Ngụy, Ương, Ương! Em lập tức! Ngay bây giờ! Xóa bài! Xin ! Đính chính! Toàn mạng! Ngay!”

Chỉ qua đường dây điện thoại thôi mà cũng cảm nhận sát khí của Yến Chiêu. Người vốn luôn kiêu ngạo, tự chủ như , tức đến mức năng cũng loạn hết cả lên…

ngây ngốc góc phòng khách. Rơi trạng thái tự kiểm điểm sâu sắc.

Sao … “” ngay mặt chứ?

Xui xẻo đến mức đăng bài cầu cứu mà còn quên đổi tài khoản…

avatar diễn đàn đang phát sáng lấp lánh.

Bốn chữ “Ương Ương Đại Vương” lóe lên đặc biệt ch.ói mắt.

A…

Yến Chiêu chắc hận đến c.h.ế.t mất…

vùi mặt gối ôm. Chỉ hận thể xuyên về một tiếng , bóp c.h.ế.t cái đứa đang giở trò giường là chính .

Điện thoại vẫn rung điên cuồng, đành cam chịu liếc một cái.

Rất .

Group bạn bè: 99+.

Khuê mật Lâm Miểu: 50+.

Bạn chí cốt của Yến Chiêu, Chu Cẩn: 30+.

Yến Chiêu… Không .

ôm điện thoại, ngửa mặt lên trời gào thét.

Toang !!!

2.

 

Suốt cả một đêm cứ chằm chằm điện thoại đến ngẩn . Gửi cho Yến Chiêu vô tin nhắn, tất cả đều như đá ném xuống biển.

Mặt trời bên ngoài mọc lên, nhưng tâm trạng rơi xuống đáy vực.

Phải đây?

vò tóc, manh mối!

Chuông cửa đúng lúc vang lên.

Ánh mắt sáng lên.

Yến Chiêu?

lao nhanh cửa, “xoạt” một cái mở tung. Sự hưng phấn dâng lên lập tức dội một gáo nước lạnh.

“Tam Thủy, …” 

Lâm Miểu ngoài cửa, tay xách hai cốc sữa.

Vừa thấy bộ dạng của , lông mày cô lập tức nhướn lên tận chân tóc.

“Trời ơi, Ngụy Ương Ương, ếch nhập ?”

“Cái mắt sưng … chậc chậc, còn tưởng thấy ma.”

trợn trắng mắt, uể oải nhường đường cho cô . Hoàn còn sức để phản bác.

“Không chứ? Bị kích thích lớn ?”

Vừa đưa cho một cốc sữa.

“Nhanh kể xem, rốt cuộc chuyện gì xảy ? Cái bài của … là thật ? Không cố tình tạo drama câu view đấy chứ?”

Nghe , trợn trắng mắt nữa.

Không chứ, trong mắt cô là kiểu đó ?

ghé sát , chỉ đôi mắt sưng và quầng thâm của .

“Trời đất chứng giám, câu view mà t.h.ả.m thế ?”

“Tính cách của Yến Chiêu, cho phép đem chuyện câu view ?”

Lâm Miểu một lúc lâu.

Bình tĩnh hút một ngụm sữa, còn cố ý nhai trân châu “bẹp bẹp” hai cái.

Khi tưởng cô sắp câu tổng kết kinh thiên động địa gì đó, thì…

“Cậu uống nhanh , vị mới của quán , ngon lắm.”

: “…”

thật sự đ.á.n.h .

là niềm vui nỗi buồn của con hề tương thông!

đầy oán niệm. Có lẽ ánh mắt quá thê lương, hoặc biểu cảm quá bi thương.

Lâm Miểu há miệng, hỏi câu hỏi khởi nguồn cho tất cả.

“Vậy là… thật sự ‘’ lên mặt ?”

“Chị em, gan thật đấy! Ngoài bao nhiêu phụ nữ tranh vì Yến Chiêu.”

“Cậu ’ lên mặt …”

Thấy Lâm Miểu càng càng hăng, vội cắt ngang.

“Ái da! Cậu đừng nữa! hối hận xanh cả ruột !”

“Chẳng qua là sơ suất nhất thời thôi mà!”

“Vốn chỉ định trêu một chút, ai ngờ phán đoán sai ‘tình hình’, dẫn đến phản ứng sinh hóa dây chuyền…”

“Cậu mau nghĩ cách giúp !”

Lâm Miểu im lặng lâu.

Dưới ánh mắt tràn đầy hy vọng của , cuối cùng cũng mở miệng.

“Hay là… bỏ .”

3.

 

Lời của Lâm Miểu choáng váng.

“Cái, cái gì cơ?”

“Khụ khụ~ ý là… tiếp theo còn hơn?”

“Tam Thủy!!!”

Lâm Miểu vội lùi mạnh về , tránh cú nhào tới của .

“Không chứ chị em, thật! Đó là Yến Chiêu đấy! Luật sư kim bài! Miếng bánh thơm trong mắt bao nhiêu giàu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/y-yeu-lam-loan/phan-1.html.]

thà tin giây ngoài hành tinh xâm chiếm Trái Đất, còn hơn tin tảng băng đó sẽ với .”

gục lưng ghế sofa, cả xìu xuống.

Sống mũi cay cay, nước mắt bắt đầu trào .

mà… chia tay… bình thường đối xử với như , vẫn còn cơ hội thì ?” Giọng càng càng nhỏ…

Thật sự còn cơ hội ?

Trong đầu hiện lên dáng vẻ Yến Chiêu tức đến phát điên “chia tay”. Còn cả tiếng quát mất kiểm soát trong điện thoại.

Tim như một bàn tay bóp c.h.ặ.t, chua xót đau đớn.

Không! Không !

đột nhiên bật dậy.

“Tam Thủy, theo đuổi ! Cậu giúp ?!”

Khóe miệng Lâm Miểu giật giật: “Cậu định gì?”

xếp bằng t.h.ả.m, bắt đầu tuôn ý tưởng điên cuồng.

“Chỉ xin thôi chắc chắn đủ. khiến thể phớt lờ! Phải thật chấn động! Quan trọng nhất là để thấy thành ý của !”

Vừa lẩm bẩm, “vung b.út như bay” giấy.

Trong đầu bắt đầu chiếu phim nhỏ: ở nơi vạn chú ý, thâm tình tỏ tình, Yến Chiêu ở cảm động rơi nước mắt, xông qua đám đông chạy đến ôm c.h.ặ.t lấy

“Hehe…” nhịn thành tiếng, khóe miệng gần như kéo tới tận mang tai.

Lâm Miểu ghé , bản phác thảo dần thành hình b.út .

một cái. Lại bản vẽ một cái. Cuối cùng chậm rãi giơ tay lên, che mặt.

“Ương Ương, khuyên nên bình tĩnh.”

“Cái của …” cô chỉ đống “vẽ quỷ” , nỡ thẳng, “còn bằng trực tiếp đến bệnh viện, xin giấy chứng nhận não thỉnh thoảng ngắt kết nối, hành vi mất kiểm soát, còn đáng tin hơn.”

Ngòi b.út của khựng .

Ngẩng đầu lên, tặng cô một cái lườm thật dài.

“Cậu hiểu cái gì.”

“Đồ cẩu độc .”

“Hoàn hiểu tình yêu.”

4.

chiếc xe tải nhỏ màu trắng thuê .

Trên xe, dán kín “kiệt tác” của . Một bên là khuôn mặt hoạt hình đầu to đang lóc t.h.ả.m thiết. Bên là phiên bản Q của gương mặt trai của Yến Chiêu.

Ở giữa, dùng chữ nghệ thuật to:

“Yến Chiêu! Anh là em yêu nhất vũ trụ!”

Lâm Miểu bắt lao động khổ sai, lúc đang thâm quầng mắt, buộc đủ loại bóng bay hình trái tim lên nóc xe.

ngáp một cái thật to: “Ngụy Ương Ương, hỏi cuối.”

“Giờ mà hối hận, lập tức giúp xé hết, tiền cọc cần, chúng về nhà ngủ, coi như từng xảy chuyện gì.”

trừng mắt : “Nói linh tinh gì đấy! Kế hoạch của hảo tì vết, Yến Chiêu nhất định sẽ cảm động!”

“Xuất phát!”

Chiếc xe chạy một mạch đến tòa nhà văn phòng luật của Yến Chiêu.

giờ nghỉ trưa, qua tấp nập. đỗ xe xong, ôm loa, tay chân phối hợp trèo lên nóc xe. Rất nhiều dừng , ngẩng đầu , chỉ trỏ bàn tán.

Camera điện thoại đồng loạt hướng về phía .

nhướng mày.

Hehe~ Yến Chiêu ~ chuẩn đỡ chiêu ~

bấm công tắc loa, giai điệu ma tính của “Chuột Yêu Gạo” vang lên chấn động.

cầm loa hét lớn: “Yến Chiêu! Em xin ! Em sai ! em thật sự yêu …!”

“Tha thứ cho em ! Em thể sống thiếu !”

Trong đám đông vang lên tiếng xì xào và khúc khích.

Mặt nóng đến mức thể rán trứng, nhưng giọng thì thể dừng.

“Yến Chiêu! Anh em chứ!!”

đang hét hăng say.

Điện thoại trong túi đột nhiên rung điên cuồng.

Là Chu Cẩn.

mừng rỡ, vội vàng máy.

Đầu dây bên tiên truyền đến một tràng lớn kéo dài cả phút, hề che giấu.

“Ha ha ha ha ha! Chị dâu! Chị dâu yêu của em!”

“Cái màn lầu của chị… ha ha ha! Đỉnh thật!”

“chậc” một tiếng, “Cười đủ ? Có thể chuyện ích ? Tình hình chiến sự ?”

Chu Cẩn khó khăn lắm mới ngừng , hạ giọng :

“Báo cáo chiến sự ? Yên tâm, lão đại bên cửa sổ chị suốt mười phút .”

Ha! Có hy vọng!

mà, Yến Chiêu tên vẫn còn yêu ~

“Sau đó thì ? Anh biểu cảm thế nào? Có cảm động ? Có chuẩn xuống ?”

Chu Cẩn nhịn : “Sau đó gọi điện.”

“Anh : ‘Dưới lầu tụ tập trái phép, gây ô nhiễm tiếng ồn, đề nghị cơ quan liên quan xử lý.’”

“Chị dâu, lão đại bảo em chuyển lời, nếu chị , sẽ mời chị về ‘uống ’ vì gây rối trật tự công cộng.”

Đầu óc trống rỗng trong một giây. Dường như thấy một đàn quạ “quạ quạ” bay qua đầu.

Không chứ.

đang chịu áp lực cả thành phố vây xem, đây công khai tỏ tình!

Chân thành như .

Anh nghĩ tới là đuổi ? Còn báo cảnh sát?

Một chút cảm động cũng ?

“Chu Cẩn, thật , chút d.a.o động nào ?”

Đầu dây bên truyền đến tiếng nghẹn nổi. Ngay đó, thấy một tiếng ho khẽ.

Tiếng của Chu Cẩn lập tức dừng .

: “…”

Yến Chiêu đang ở ngay bên cạnh .

Anh hết từ đầu đến cuối!

thật hét lên: Yến Chiêu, thể tự ?!

Loading...