Yêu Đương Không, Để Em Giấu Đồ Ăn Nuôi Anh - Ngoại truyện 1.1

Cập nhật lúc: 2026-02-25 07:21:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Hiểu cho hai con mèo mỗi đứa một cái thẻ tên. Mẫu thẻ là do tự tay cô thiết kế nhờ . Thẻ của hai con mèo giống , đó ghi tên mèo và thông tin liên lạc của Ninh Hiểu.

Lúc cô đang thiết kế, Thang Viên và Nguyên Tiêu thò đầu xem từ phía tay trái của cô.

“Anh xem cái trông giống một con mèo ?” Thang Viên chỉ đôi tai nhọn màn hình hỏi Nguyên Tiêu.

“Hình như là một con mèo thật.” Nguyên Tiêu cũng nghiêm túc gật đầu.

Sau khi nhận câu trả lời của Nguyên Tiêu, Thang Viên đầu Ninh Hiểu đang chăm chú màn hình, quơ quơ chân mặt cô. Ninh Hiểu mắt rời phía , chẳng hề chú ý đến động tác của Thang Viên.

Thang Viên nghĩ, chị lạ thật đấy, thấy chân mèo quơ mắt mà tay “tập kích”, lạ quá mất.

Nhóc kêu lên một tiếng với Ninh Hiểu.

Ninh Hiểu đang bận vẽ liền đưa một tay xoa đại lên đầu nhóc một cái, chút lấy lệ: “Ngoan nào, chị bận xong sẽ chơi với em .”

Thang Viên vốn mấy để tâm nhưng cô ngó lơ mấy liền cam lòng, tiến lên vài bước, phịch xuống ngay bàn phím, bất mãn kêu lên hai tiếng: “Mèo màn hình , em đây !”

Thế nhưng, Thang Viên đang kêu meo meo với Ninh Hiểu một nữa cô bế sang một bên trong sự ngỡ ngàng tột độ.

Nguyên Tiêu Thang Viên với vẻ mặt đầy chấn động, tiến gần an ủi. Vừa mới gần một cục bông xù nhảy bổ lòng.

“Có em béo lên nên còn như nữa ?” Mèo ly hoa vốn bao dùng nhan sắc để trêu chọc Ninh Hiểu rút lui an , đầu tiên nảy sinh nghi ngờ về ngoại hình của .

Nguyên Tiêu một cái chân của nhóc bấu c.h.ặ.t , chỉ thể thấy cái gáy, còn nhóc mèo đang vùi đầu n.g.ự.c thì vẫn ngừng lảm nhảm.

“Chẳng lẽ em béo thật ? Thế nên giảm cân ? Mỗi ngày giảm một nửa lượng hạt liệu đủ nhỉ?”

Nguyên Tiêu vỗ vỗ lưng nhóc, hiệu cho nhóc ngẩng đầu lên.

Nguyên Tiêu Thang Viên, áp ch.óp mũi mũi nhóc, nghiêm túc : “Em chẳng béo chút nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/yeu-duong-khong-de-em-giau-do-an-nuoi-anh/ngoai-truyen-1-1.html.]

Nguyên Tiêu nhóc biện minh, rõ ràng chỉ là xù lông một chút mà thôi.

Thang Viên nhớ đến phản ứng của Ninh Hiểu nên chút tin. Nguyên Tiêu suy nghĩ một lát, rùng một cái, cố gắng cho lớp lông tơ xù lên hết mức, trông như một quả cầu lông lớn, to hơn lúc nãy hẳn một vòng.

Truyện của Gió lười~

Nguyên Tiêu chân thành : “Lúc em xù lông lên cũng giống thế .”

Thang Viên ghé sát , coi đôi mắt của Nguyên Tiêu như tấm gương để ngắm nghía hình ảnh phản chiếu của chính bên trong. Rõ ràng vẫn giống hệt đây, vẫn là một con mèo xinh xắn.

“Thế tại hôm nay chị em?” Thang Viên nhớ việc Ninh Hiểu ngó lơ hôm nay mấy , thắc mắc hỏi.

Hai con mèo cùng đầu về phía Ninh Hiểu. Cô đang con mèo dần thành hình màn hình, chống cằm, nở nụ mãn nguyện.

“Có lẽ cô thấy con mèo mới .”

“Chị đón một con mèo mới về nhà ?” Thang Viên ngạc nhiên. Nhóc cảm thấy chút bất mãn với “con mèo thứ ba” chắc chắn sẽ xuất hiện . Nhóc nghĩ nhà là , Nguyên Tiêu và Ninh Hiểu ba thôi, thêm một con nữa là quá thừa thãi.

“Có lẽ ?” Nguyên Tiêu đưa suy đoán chắc chắn. Mấy hôm dạo gặp một con mèo, nó kể rằng ngày chủ của nó cứ một con mèo trong màn hình suốt, đó vài ngày con mèo về đến nhà tụi nó .

“Có lẽ vì chúng bên , cô chỉ còn một nên thấy cô đơn.” Nguyên Tiêu suy nghĩ một lát : “Anh , những già neo đơn ở thế giới loài đều như cả.”

Nghe Nguyên Tiêu thế, mức độ chấp nhận con mèo thứ ba của Thang Viên cao hơn một chút: “Nếu chị thực sự đón thêm một con mèo nữa về cũng , nhưng chúng đồng ý mới .”

Thang Viên nghĩ, con mèo thứ ba xuất hiện trong nhà tuyệt đối thể là con mèo mà nhóc và Nguyên Tiêu thích.

Ví dụ như con màn hình .

“Nó trông thật kỳ quặc.” Thang Viên suy nghĩ đưa đ.á.n.h giá đầy tế nhị.

Nhìn cứ bẹt bẹt phẳng phẳng, chẳng thấy ngũ quan , quan trọng nhất là, nó còn màu đen nữa.

Thang Viên ôm c.h.ặ.t lấy Nguyên Tiêu, nhe răng thách thức với con mèo trong màn hình: “Nhà chúng chỉ cần một con mèo đen là đủ .”

Loading...