Cũng may cuối cùng đ.á.n.h thật, Đồng Nhạc tình hình mắt, mạc danh thấy sợ Tô Kỷ: “Thôi... nếu chú truy cứu, cũng tha cho các !!” Nói xong một câu cực kỳ thiếu khí thế, lôi kéo Đồng Anh Kiệt rời .
Bên , Từ Tri Minh cũng dẫn con gái ngoài. Tô Kỷ liếc vết thương mặt Tô Tồn Nghĩa, ông đang định với cô thì cô xoay đuổi kịp bước chân . Tô Tồn Nghĩa thất vọng rũ mắt, định gọi taxi lấy xe, thì dư quang thấy một vật gì đó bay theo đường parabol về phía . Ông đưa tay bắt lấy, kỹ thì là một lọ t.h.u.ố.c mỡ trị thương thủ công. Lọ nhỏ đó ông , là loại Tô Kỷ dùng. Ngẩng đầu lên, bóng dáng Tô Kỷ xa.
“Tạch” một tiếng, giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay. Lồng n.g.ự.c Tô Tồn Nghĩa phập phồng nóng rực. Ông hối hận đến xanh ruột, cơn đau râm ran lan tỏa. Giây phút ông mới thực sự nhận , đ.á.n.h mất hai báu vật quý giá đến nhường nào...
Chillllllll girl !
Bùi Hoài đích lái xe đưa con Tô Kỷ về nhà. Tô Kỷ ở hàng ghế cùng Từ Tri Minh. Thế là Ngụy Vi bỗng nhiên trở thành thứ hai ở ghế phó lái khi Bùi tổng cầm lái. Nhạy bén như cô, đương nhiên cảm nhận vị trí tầm thường chút nào. cô càng dám quấy rầy hai vị đại gia . Cô nên ở đây! Cô nên ở gầm xe mới đúng!!
Trong vài phút ngắn ngủi, Ngụy Vi trải qua đủ cung bậc cảm xúc từ sụp đổ đến trấn tĩnh, cô nghiêm túc sang Bùi Hoài, nhỏ giọng xin : “Thực xin Bùi tổng, vì công việc bên Từ tổng xong, nếu tự lái xe về ...”
Bùi Hoài khẽ gật đầu hiệu. Từ Tri Minh lên tiếng: “Tiểu Bùi, hôm nay phiền cháu quá, muộn thế còn lăn lộn cùng chúng .”
Bùi Hoài gương chiếu hậu, ánh mắt lướt qua Tô Kỷ dừng ở Từ Tri Minh, thong thả : “Không phiền ạ, việc gì bất kể muộn thế nào, bác cứ tùy thời liên hệ cháu.”
Từ Tri Minh hài lòng gật đầu. Ôn Mạn bên tin, vội vàng gọi điện cho Tô Kỷ: “Thực xin nhé Tiểu Kỷ, ba cháu chứ? Cái ông Đồng Anh Kiệt thật là, cô tức c.h.ế.t , thể động thủ với ba cháu cơ chứ...”
Tô Kỷ: “Không cô Mạn, chú Đồng thực khá , là ba cháu hiểu lầm thôi.”
Ôn Mạn vẫn thấy áy náy: “Dù nữa, hôm nào cô nhất định mời cháu ăn cơm để tạ trực tiếp mới ...”
Tô Kỷ trò chuyện với bà một lát, hỏi thăm bệnh tình của Tư Cảnh Bân, bé hồi phục mới yên tâm cúp máy. Từ Tri Minh ngày tháng điện thoại, chợt nhớ một chuyện: “Bảo bối, Kinh Ương sắp nghỉ đông ?”
Tô Kỷ bao giờ quan tâm chuyện : “Con .” Cô lấy điện thoại : “Để con xem hệ thống giáo vụ thông báo gì .”
Bùi Hoài gương chiếu hậu, ung dung lên tiếng: “Kinh Ương mỗi năm nghỉ đông đều sớm hơn các đại học bình thường, thường là trung tuần tháng 12, năm nay chắc là cuối tuần .”
Cùng lúc đó, Tô Kỷ cũng thấy thông báo hệ thống. là cuối tuần thật!
Tô Kỷ: “Anh đoán chuẩn thế.”
Từ Tri Minh thấy cũng gật đầu: “Khả năng dự đoán đúng là tồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-308-to-ton-nghia-hoi-han-999-doa-hong-bi-an.html.]
Ngụy Vi ghế phó lái khóe miệng giật giật. , nghĩ đến khả năng Bùi tổng vì Tô tiểu thư nên mới tìm hiểu kỹ như hả???
Ngày kế, sáng thứ Bảy.
Từ Tri Minh đến công ty thấy ánh mắt gì đó đúng. Đứa nào đứa nấy cứ hì hì, đang ấp ủ cái gì. Từ Tri Minh giữ vẻ mặt nghiêm nghị, sải bước về văn phòng, đẩy cửa mới hiểu tại bọn họ như .
Lúc , bàn việc vốn đầy ắp công văn của bà đặt một bó hoa hồng đỏ rực rỡ.
Từ Tri Minh: “......” Bao nhiêu năm qua, đứa nào dám tặng bà cái thứ sến súa !
Sau lưng bà, mấy cái đầu nhỏ thò từ cửa.
“Có tặng hoa cho Từ tổng của chúng kìa ~~~”
“Không là ông trùm nào định tấn công Từ tổng nhà đây!”
“Ai bảo Từ tổng của chúng mị lực vô hạn cơ chứ ~~~”
Từ Tri Minh lạnh lùng liếc qua, đám đó lập tức thu đầu với tốc độ nhanh nhất, chạy biến về vị trí việc. Ngụy Vi phòng, giúp bà đóng cửa . Từ Tri Minh bó hoa vài giây, bỗng thốt một câu đầy ẩn ý: “Chỗ chắc hai ba trăm bông nhỉ.”
Ngụy Vi chỉnh kính: “999 bông, đếm giúp ngài .”
Từ Tri Minh khẽ nhướng mày: “Nhiều .”
Ngụy Vi quan sát biểu cảm của bà. Phải Từ tổng thuộc kiểu vẻ mê hoặc lòng , nhưng vì ngày thường ít , trông nghiêm túc và tự luật nên đoan trang. Ngụy Vi theo Từ tổng bao nhiêu năm, bất kể là ở Hoa Quốc hải ngoại, lượng đại lão tài phiệt thầm thương trộm nhớ Từ tổng nhiều đếm xuể, nhưng đều khí thế của bà cho chùn bước. Thực tế, chỉ Tô tiểu thư là hiểu Từ tổng, thậm chí còn hiểu bà hơn chính bản bà.
“Làm hoa ai tặng,” Từ Tri Minh thản nhiên xuống ghế tổng tài, tháo găng tay da đặt lên bàn. Lần đầu nhận hoa, bà thạo lắm.
Ngụy Vi tiến lên một bước: “Thông thường bên trong sẽ thiệp, thiệp sẽ ký tên ạ.”