Hạ Kiến Quốc nghĩ bụng, con gái ông vì thằng nhóc đó mà tiếc hy sinh tính mạng xông pha chiến trường, thế thì là tình cảm với nó ?
Hai đứa nó ở chiến trường mấy năm trời, con gái ông cũng lớn tuổi , chẳng lẽ tiến triển gì ?
Nếu đúng thế thì thằng nhóc cũng quá vô dụng .
Chuyện của hai đứa nó chắc cũng đến lúc bàn bạc .
Bây giờ trở về Nam Đảo, thằng nhóc đó đang ở Nam Đảo một , xét về tình về lý cũng đều nên gọi qua ăn cơm.
Lê Tú Lệ liếc chiếc đồng hồ treo tường, cũng gật đầu: “Đại Bảo cũng sắp về . Ông nhanh gọi tới , chúng còn mở tiệc.
Lê Lê về , ăn mừng cho thật đàng hoàng!”
Hạ Lê thấy bố kẻ tung hứng như thì lập tức vui.
Cô khẽ nhíu mày : “Gọi tới gì?
Vừa nãy bố còn bảo cho con cơ mà?”
Cha cô mới bàn thức ăn là riêng cho cô, thoắt cái bảo gọi khác tới ăn cùng.
Lời chẳng chút chắc chắn nào cả!
Hơn nữa, chiến trường kết thúc , gia đình cô tự họp mặt, gọi Lục Định Viễn tới gì?
Hạ Kiến Quốc thấy lời con gái , cứ như đang vẻ giữ đồ ăn của , sắc mặt ông lập tức tối sầm .
Ông trợn mắt bực bội Hạ Lê, quát: “Bấy nhiêu món đủ cho cô ăn chắc!?
Cô gây bao nhiêu chuyện rắc rối ngoài , là ai dọn dẹp cho cô?
Gà Mái Leo Núi
Con nít con nôi, thể dùng xong vứt như thế hả?”
Hạ Lê chấp nhận cái mũ đạo đức , cô trợn mắt ông, bực bội : “Nếu vì , con chẳng chiến trường!”
Hạ Kiến Quốc nghĩ thầm, cô vì mà chiến trường , về nhà đẩy xa chứ?
Cái khác gì con cá tinh cứu mạng hoàng t.ử, lén chạy , cuối cùng khác mạo danh?
Cái đầu con bé rốt cuộc đang nghĩ cái gì !?
Ông nâng cao giọng : “Vậy thì càng nên gọi đến!
Còn nhảm nữa, xem đ.á.n.h c.h.ế.t cái đứa nghịch t.ử nhà cô !”
Ông vẫn quên, con nha đầu thối nãy còn dám trêu chọc ông là "nhuộm tóc , màu trẻ, còn thời trang!" nữa chứ!
Ngày nào cũng kiếm chuyện để đ.á.n.h!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1412.html.]
Hạ Lê: …
Lão Hạ , cho ông , nếu ông họ Hạ, mà bằng một ông già khác, dù là ông họ Liễu nữa, cũng cho ông rốt cuộc là ai dọn dẹp ai!
Hạ Lê bĩu môi nữa, cô mặt , vơ lấy món thịt heo chiên giòn “rộp rộp” nhai, để ý đến cha .
Lê Tú Lệ mỉm , trao đổi ánh mắt bất lực với Hạ Kiến Quốc.
Hạ Kiến Quốc liền ngoài tìm .
Lê Tú Lệ kéo Hạ Lê , âu yếm hỏi thăm con gái xem liệu thương ở chiến trường , trải qua chuyện gì .
Hạ Lê bản chất vốn là lạc quan, hơn nữa cô cũng Lê Tú Lệ lo lắng.
Những chuyện khiến phiền lòng thì cô hề nhắc đến. Ngược , cô vui vẻ kể lể với Lê Tú Lệ về việc kiếm mấy triệu đồng.
Cả cô vui vẻ khôn tả.
“Chờ mấy năm nữa phong trào qua , bố con phục hồi chức vụ, con sẽ cầm tiền tiêu xài cho .
Trước tiên là xây một căn nhà thật lớn, đó dưỡng thật , mỗi ngày chẳng gì cả, cứ để hầu đút đồ ăn ngon tận tay con thôi~”
Chỉ nghĩ thôi, khóe miệng Hạ Lê nhịn mà cong lên, cả cô sung sướng vô cùng.
Lê Tú Lệ mỉm con gái, lặng lẽ lắng những lời khoác lác, những ước mơ mang hướng tư bản . Bà hề ngăn cản, ánh mắt thậm chí còn tràn ngập sự dịu dàng.
Con gái bà chịu quá nhiều khổ cực ở chiến trường, hưởng thụ một chút thì gì là đúng?
Nếu trận biến động kết thúc, thứ khôi phục như xưa.
Ước mơ của con gái bà e rằng cũng chẳng là thể thực hiện .
“Gia đình Lão Hạ nhà ?”
lúc Hạ Lê đang vui vẻ kể chuyện, còn Lê Tú Lệ dịu dàng lắng , ngoài cổng đột nhiên vang lên một giọng vẻ già nua.
Hạ Lê và Lê Tú Lệ theo bản năng đầu , về phía cổng.
Hạ Lê dậy: “Con mở cửa!”
cô còn kịp bước , Lê Tú Lệ giơ tay giữ .
Bà thở dài một trong lòng, dậy bước ngoài.
“Chắc là dì Vương của con đấy.
Con ở trong nhà chờ , sẽ mời họ .”
Điều cần đến, cuối cùng cũng sẽ đến.