THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 1467: Sức mạnh thực chất mới là cách bảo toàn tính mạng duy nhất ---

Cập nhật lúc: 2026-01-15 02:57:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Lê tiến hành một cuộc vận động kịch liệt mang tính chất "hữu nghị" với từng em trong tiểu đoàn, kiểu nghiền ép đơn phương.

Lúc , cô đang bóng cây râm mát, những trong tiểu đoàn ở đằng xa đang đau đớn, nhăn nhó đối luyện với .

Trong đầu cô đang nghĩ ngợi, đơn vị vẫn còn quá lạc hậu, ngay cả tiệm tạp hóa cũng kem que.

Trời nóng quá, cô thật sự ăn kem lạnh.

Khi Lục Định Viễn từ tòa nhà văn phòng tới, thấy cảnh tượng .

Hạ Lê một bóng cây, hai tay chống đầu gối, ngẩn ngơ. Còn những khác thì đang hì hụi luyện tập chiến đấu ánh mặt trời ch.ói chang.

Thời tiết ở Nam Đảo vốn nóng hơn các nơi khác, hôm nay mặt trời đặc biệt gắt, một chiến sĩ nắng hong đến nỗi ướt đẫm mồ hôi.

Sự đối lập ...

Lục Định Viễn hít sâu một , nữa tự nhủ với bản rằng phụ nữ đang trốn việc là vợ tương lai của , hơn nữa còn là nhà khoa học chứ chiến sĩ đơn vị. Anh cần đòi hỏi quá cao.

Anh sải bước tới, gì để tránh gây sự chú ý, chỉ khẽ nhướng cằm, hất hàm về phía lùm cây nhỏ bên cạnh, hiệu cho Hạ Lê theo.

Hạ Lê hồn, dậy theo lùm cây.

Những trong tiểu đoàn mới, tuy trong lòng vẫn nhiều chuyện, nhưng dám thể hiện nửa lời, vẫn chuyên tâm đối luyện.

Đoàn trưởng của họ đúng là khó tính và mặt mày đen đủi, nhưng trong trường hợp bình thường thì cùng lắm là phạt chạy. Còn Phó Đoàn trưởng của họ thì là hình phạt thể xác thực thụ!

Những cú đ.ấ.m trúng da thịt thể khiến đau nhức cả mấy ngày trời!

Lục Định Viễn gọi Hạ Lê lùm cây, sơ qua về chuyện Liễu sư trưởng ngoài mồi nhử.

Máu nóng từ cổ lan dần lên cả khuôn mặt, cố gắng giữ bình tĩnh, nghiêm nghị giấu giếm ý đồ thật:

"Liễu sư trưởng để hai chúng lấy danh nghĩa hẹn hò cùng ngoài, như cũng thể bảo vệ em sát hơn."

Câu thì thầm cuối cùng của Lục Định Viễn Hạ Lê bỏ ngoài tai. Cô chỉ thấy những chuyện liên quan đến việc ngoài mồi nhử, lập tức vui vẻ hẳn lên.

Mắt cô sáng rực: "Được thôi, bao giờ?"

Lục Định Viễn:…

Cảm giác như cô yêu đồng ý hẹn hò đầu tiên với , nhưng mục đích chính của cô hẹn hò.

Lục Định Viễn nhất thời nên vui buồn vì một cô yêu thần kinh thô đến .

Mặt cũng còn đỏ nữa, bất lực : "Những chuyện cụ thể cần triển khai chi tiết hơn nữa, đến đây để hỏi ý kiến của em."

Hạ Lê khá thẳng thắn: " ý kiến gì hết."

Lục Định Viễn:…

Lục Định Viễn bất lực Hạ Lê. Mặc dù vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trang, nhưng đáy mắt chứa đựng sự bao dung và cưng chiều.

"Tuy là nhiệm vụ, nhưng dù đây cũng là buổi hẹn hò đầu tiên của hai chúng , em nghĩ xem nên ?"

Mấy kẻ địch động thủ, thì chắc chắn cũng hành động ngay từ đầu, phần lớn là trong lúc hẹn hò hoặc đường về.

Đã hẹn hò thì Lục Định Viễn vẫn Hạ Lê chọn một nơi mà cô đến.

Hạ Lê nhắc nhở, cũng phản ứng .

À, đúng , còn nhắc đến chuyện hẹn hò.

Trong lòng dâng lên chút lúng túng và thoải mái của những mới bắt đầu hẹn hò, cô đưa tay cào nhẹ mái tóc, lông mày kìm nhíu .

" cũng từng hẹn hò, rõ, bây giờ hẹn hò thường ?"

Lục Định Viễn, cũng độc lâu năm kém:…

Lục Định Viễn ngượng ngùng mím môi: "Hay là... hỏi khác xem ?"

Hạ Lê:…

Hạ Lê ngước lên, ánh mắt đầy vẻ khó tả:

"Anh sợ mất mặt ?"

Gà Mái Leo Núi

Lục Định Viễn giữ khuôn mặt cương trực, giọng điệu mạnh mẽ vang vọng: "Không hiểu thì hỏi, gì là mất mặt cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1467-suc-manh-thuc-chat-moi-la-cach-bao-toan-tinh-mang-duy-nhat.html.]

Hạ Lê:…

Nếu cố ý nâng cao giọng điệu khi câu , tin đấy.

"Anh sợ mất mặt, nhưng sợ."

Bản yêu đương đành, hai mới ngay cả việc hẹn hò cũng hỏi khác. Chuyện mà đồn ngoài Khu tập thể quân nhân, cô các bà các chị trong khu tập thể trêu chọc suốt nửa năm cũng là còn ít.

Chắc chắn cái đồ ch.ó sống trong khu tập thể, nên bình thường chẳng ai trêu chọc cả.

Lục Định Viễn:…

"Hay là chúng dạo công viên nhé?

Ở Đông tỉnh một công viên hồ nước, thể chèo thuyền."

Anh nhớ đây, bạn học của khi học, thường hẹn hò với bạn gái cùng lớp ở công viên.

Nghe khi công viên về là xác nhận mối quan hệ ngay.

Có lẽ công viên thì hiệu quả hẹn hò sẽ đấy.

Hạ Lê đến công viên, năm giác quan mặt cô nhăn nhó .

Công viên thời giống như khu vui chơi ở thế kỷ , những nhiều trò chơi mà tính giải trí cũng cao.

Công viên bây giờ thường chỉ hoa cỏ và cây cối, cùng lắm là thêm vài cặp đôi trẻ tuổi, chẳng gì khác.

Ngay cả trò chèo thuyền , cũng coi là hạng mục tiêu biểu của công viên .

"Chèo thuyền thì ?

Nếu lái thuyền thật, hôm nào chúng lái 'Thao Thiết' ngoài dạo một vòng chẳng oai hơn ?"

Lục Định Viễn:…

Chuyện đó quả thực oai.

Rồi b.ắ.n thêm một hai phút đạn pháo, chi phí quân sự cũng sẽ trở nên "oai" theo.

"Anh đề nghị chợ phiên, tuy ở đó nhiều đồ ăn, nhưng quá lộn xộn, tiện cho hành động của chúng ."

Hạ Lê cảm thấy Lục Định Viễn nhất định hiểu lầm cô ở điểm nào đó, nếu tại mở miệng nghĩ cô chỉ ăn uống?

Chẳng lẽ cô chỉ mỗi việc ăn thôi ? Cô rõ ràng cũng là văn hóa, giáo d.ụ.c mười mấy năm cơ mà?

Mặc dù khi trải qua tận thế, cô còn phù hợp để thanh niên văn hóa nữa, nhưng cô sống trong thời đại ăn no bụng mấy năm nay , cũng đến mức lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn uống.

"Hay là hai chúng xem chiếu bóng ?

Trước đây khi ở nhà máy Quý tỉnh, thấy các cặp tình nhân ở đó đều rủ xem phim."

Hoạt động giải trí hiện tại quá nghèo nàn, chắc bộ phim cũng chẳng mấy cái, nhưng dù cũng hơn là dạo công viên.

Lục Định Viễn gật đầu, vô cùng tin tưởng với Hạ Lê: "Được.

Hai ngày , việc huấn luyện đơn vị cứ giao cho em. Anh sẽ bàn bạc chi tiết kế hoạch hành động với Liễu sư trưởng và những khác."

Hạ Lê ý kiến gì.

"Không thành vấn đề ~

Đảm bảo khi , sẽ rèn cho những phản xạ chiến đấu tự nhiên."

Lục Định Viễn:…

Lục Định Viễn nhớ đây Hạ Lê huấn luyện đám lính ở Đại đội bốn như thế nào, và cách mà tiếng kêu la t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết vang lên khắp thao trường. Trong lòng khỏi thầm mặc niệm cho các chiến sĩ tân binh.

"Rất , sức mạnh thực chất mới là cách bảo tính mạng nhất. Mọi chuyện cứ giao cho em."

Lục Định Viễn vốn chỉ bâng quơ một câu, nhưng Hạ Lê thấy hai chữ "bảo tính mạng" kìm rơi im lặng.

đây quả thực cũng giống như Lục Định Viễn, luôn cảm thấy 'năng lực cứng mới là biện pháp bảo vệ tính mạng duy nhất'. Thế nhưng, những từng năng lực mạnh mẽ trướng cô, vì khả năng của vượt trội hơn khác, luôn xung phong đầu chiến trường. Ba mươi , nhưng chỉ vài trở về.

Cô nhất thời cũng , việc năng lực mạnh mẽ nhưng đạt đến mức tuyệt đối, đối với những lính , rốt cuộc là phúc họa.

Thích《Thập niên 60: Sĩ quan mặt lạnh Đại lão Khoa học chi phối》, mời sưu tầm: (Gà Mái Leo Núi Web Monkeyd) 《Thập niên 60: Sĩ quan mặt lạnh Đại lão Khoa học chi phối》 Tốc độ cập nhật nhanh nhất mạng.

 

Loading...