Tên chương: Dù thế nào nữa, hai quốc gia đều quỳ xuống lão t.ử!
Sư trưởng Liễu bĩu môi, tin những lời ngon ngọt của Hạ Lê.
Ông tùy tiện đặt dụng cụ tưới hoa xuống bàn, tìm một chỗ xuống và về phía Hạ Lê.
" thích mấy trò màu mè, vòng vo ."
Hạ Lê mở lời thẳng thắn: "Ông đài phát thanh nãy ?"
Hiện tại đang là giờ việc, Sư trưởng Liễu quả thực thời gian rảnh để đài, ông chút khó hiểu Hạ Lê.
"Cô ."
Hạ Lê lập tức kết hợp những thông tin cô tra cứu và bản tin từ đài phát thanh để kể cho Sư trưởng Liễu.
Đối diện với ánh mắt chăm chú, đầy nặng nề của Sư trưởng Liễu, Hạ Lê bắt đầu thao thao bất tuyệt.
"Hiện tại hai bên bắt đầu đối đầu, hai chiếc máy bay rơi.
Điều cho thấy chúng khả năng thắng cược, họ thể sẽ sớm khai chiến."
Sư trưởng Liễu nhướng mày, "Cô chế tạo v.ũ k.h.í để tham gia chiến tranh?
Tuyệt đối , Địa Trung Hải cách chúng quá xa, một chuyến chắc chắn sẽ lỗ vốn, Hoa Hạ nhiều tiền như ."
Chiến tranh là một cuộc tiêu hao kinh tế lâu dài của quốc gia.
Với bộ dạng nghèo rớt mồng tơi của Hoa Hạ, đừng nghĩ đến chuyện tham gia chiến tranh.
Hoàn đủ sức tiêu hao.
Hạ Lê để ý đến chuyện Sư trưởng Liễu luôn nghĩ cô chiến trường giây tiếp theo, mà nghiêm nghị ông, : "Địa Trung Hải xa chúng như , đương nhiên thể với tay dài đến đó để tham gia cuộc chiến giữa Mỹ và Liên Xô, dù thì họ cũng chẳng mời chúng .
chúng thể khuấy đục trận chiến , khiến hai bên tiêu hao cấp tốc, từ đó bảo vệ bản chúng , tránh cho họ rảnh rỗi tìm đến gây rối."
Sư trưởng Liễu lời của Hạ Lê thấy lý, khẽ gật đầu, cắt lời cô.
Hạ Lê Sư trưởng Liễu, đột nhiên thốt một câu khiến giật .
"Ông thấy nếu chúng xuất khẩu đạn nhiệt nhôm cho Liên Xô?"
Sư trưởng Liễu: !!!????
Trước đây v.ũ k.h.í của Hoa Hạ đều nhập khẩu. Ngay cả khi Hoa Hạ tự nghiên cứu v.ũ k.h.í, cũng thể bán quốc tế vì chất lượng quá tệ.
Mỹ cấm s.ú.n.g đạn, nhưng nếu mua s.ú.n.g, chắc chắn sẽ ai mua những món đồ cổ trông còn mới tinh của Hoa Hạ.
Thế nhưng đạn nhiệt nhôm do Hạ Lê chế tạo khác, hiện tại nó đang quét sạch chiến trường thế giới, căn bản ai thể phản kích .
Nếu bán , chắc chắn sẽ thị trường lớn.
Sư trưởng Liễu vội vàng xua tay, vẻ mặt nghiêm túc : "Không , , Trung Đông đủ loạn , chúng thể tham gia thêm.
Hơn nữa, Hoa Hạ chúng luôn ủng hộ hòa bình thế giới, thể tiếp tay cho kẻ ác ?
Hoa Hạ mới lập hòa bình, càng nên mong mỏi hòa bình, tuyệt đối cuốn cuộc chiến nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1542.html.]
Hơn nữa, nếu đạn nhiệt nhôm bán họ giải mã thì , đây là báu vật giữ nước của chúng đấy!"
Cô gái nhỏ thật nghĩ, Hoa Hạ trở thành nhà cung cấp v.ũ k.h.í cho hai nước đó!
Hạ Lê hề bận tâm đến sự từ chối của Sư trưởng Liễu, trái còn thẳng thắn : "Làm gì hòa bình hòa bình?
Chỉ là mỗi nước lo việc riêng của thôi. Hiện tại họ chỉ là để chúng mắt, nên mới kéo chúng đ.á.n.h cùng, nếu họ để ý đến chúng , kẻ đ.á.n.h tiếp theo là chúng thì .
Hai quốc gia liên thủ cùng ám sát chẳng là ví dụ rõ nhất ?"
Nói , ánh mắt Hạ Lê Sư trưởng Liễu trở nên vô cùng nghiêm nghị.
Gà Mái Leo Núi
"Ông thấy tình hình hiện tại ở Trung Đông, mấy phần giống với tình hình 8 năm kháng chiến của chúng năm xưa ?
Hồi đó Liên Xô giúp phe , Mỹ giúp phe , đều lấy Vạn Lý Trường Thành ranh giới để chia cắt Hoa Hạ.
Nếu Lão Khương tham lam, đó xé bỏ Hiệp định Song Mười, thì giờ Hoa Hạ thể thống nhất .
nghĩ việc chúng bán đạn nhiệt nhôm cho Liên Xô, ngược sẽ càng đẩy nhanh kết thúc cuộc chiến .
Đó là chuyện .
Nếu chúng , chẳng lẽ họ sẽ tiếp tục Chiến tranh Lạnh, tranh giành quyền kiểm soát Trung Đông, can thiệp dầu mỏ, ảnh hưởng đến Hoa Hạ ?
Sở dĩ đất nước đang gấp rút cần siêu máy tính để tính toán vị trí dầu mỏ cụ thể, chẳng vì giá dầu ở Trung Đông lên xuống thất thường, lúc lúc ?
Ông nghĩ xem, kết thúc cuộc chiến sớm, chẳng lợi cho tất cả ?
So với cái tên Mỹ đáng ghét , việc để Liên Xô thắng cuộc chiến , chẳng là điều chúng thể miễn cưỡng chấp nhận hơn ?"
Hạ Lê lòng tin tuyệt đối.
Đạn nhiệt nhôm , chính là một gói tiêu hao lớn chiến trường.
Bất kể quốc gia nào động hứng chịu đạn nhiệt nhôm, ngoài việc vứt giáp bỏ chạy, nếu sống sót thì chỉ thể trơ mắt quân phí cháy sạch.
Sư trưởng Liễu thấy Hạ Lê cố chấp như , trong lòng dù đồng tình, nhưng ngoài mặt phủ nhận đề nghị của Hạ Lê.
"Chuyện vô cùng hệ trọng, cần bàn bạc với cấp mới quyết định ."
Hạ Lê bộ dạng nửa đẩy nửa từ chối của ông, ngay ông lão hề để lời cô tai.
Cô cũng hiểu rằng hiện tại châm ngòi chiến tranh là , nhưng chẳng cô đang theo dõi đến mức thể sống yên ?
Hạ Lê dứt khoát giả vờ ngoan ngoãn nữa.
Cô nhếch miệng , ngửa ghế, như : "Vậy ông cứ bàn bạc với lãnh đạo .
cho rõ, là kiên nhẫn, cũng thích chờ đợi.
Tối đa là ba ngày.
Nếu kết quả bàn bạc của ông hài lòng, sẽ tùy tiện tìm một tên đặc vụ nào đó để giao bí quyết cho .
Thẩm Kiều là sẵn.
Mặc kệ tiêu hao v.ũ k.h.í của bên nào, dù thì hai quốc gia cũng quỳ xuống lão t.ử!"