THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 1562:. "Sự nghiệp giảng dạy" ---

Cập nhật lúc: 2026-01-15 02:59:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, trong sự bất đắc dĩ, Mỹ đành mời Nga hội đàm. Tại cuộc họp, họ tập trung thảo luận về tư tưởng: "Việc tiếp tục sử dụng đạn nhiệt nhôm chỉ khiến quân phí hai nước càng ngày càng tiêu hao, cả hai cùng suy yếu, cuối cùng chỉ béo bở cho Hoa Hạ, e rằng sẽ gây hậu họa."

Và nhấn mạnh rằng, chiến tranh thể tiếp tục, nhưng cả hai nước phép sử dụng đạn nhiệt nhôm nữa.

Nước Nga thực tế cũng ngờ Hoa Hạ bán cùng một thứ cho hai bên, hành động đến mức còn nguyên tắc nào như thế.

Hiện tại, họ cũng lo sợ Hoa Kỳ thật sự chạy đến Hoa Hạ mua đạn nhiệt nhôm, dùng nó đốt cháy bộ tàu chiến của họ thành những lỗ thủng thể vá .

Vì thế, Nga chấp thuận đề nghị của Hoa Kỳ, đồng ý dùng đạn nhiệt nhôm tấn công các tàu chiến Mỹ nữa.

hai nước đều những tính toán riêng.

Mặc dù chiến trường, họ còn sử dụng đạn nhiệt nhôm.

ở những giao dịch bí mật, đó là một câu chuyện khác.

Gà Mái Leo Núi

Quân đội hai nước liên hệ với Hoa Hạ, mua một lô lớn đạn nhiệt nhôm để phòng bất trắc, hoặc dùng việc nghiên cứu.

Hạ Lê khẩy cách của họ.

Bề ngoài ho như thế, rằng vì tránh cả hai bên cùng tổn thương nên cần mua đạn nhiệt nhôm từ Hoa Hạ nữa. thực tế, chẳng hai nước đều mua hết , chỉ vì để phòng hờ những lúc khẩn cấp và để tự nghiên cứu loại đạn ?

là thói ăn nho mà đổ cho nho chua! Có giỏi thì đừng mua nữa !

Điều đáng tiếc duy nhất là hai nước đó thật sự đ.á.n.h , chứ nếu , bộ tàu chiến và máy bay Địa Trung Hải đều hủy hoại hết, đó mới là chuyện đại hỷ khiến vui mừng nhất.

Bây giờ thì chỉ thể kiếm chút ngoại tệ, thể suy yếu kẻ địch nữa.

Tối hôm đó, khi Hạ Lê về nhà ăn cơm tối xong, liền kẹp nách xấp giáo án "nặng trịch sáu trăm chữ" của , thong thả về phía tòa nhà văn phòng.

bắt đầu giảng dạy cho học viên từ hôm nay.

Sư trưởng Liễu những thứ họ giảng dạy đều khá đặc biệt và vô cùng quan trọng đối với Hoa Hạ, nên đặc biệt cấp cho họ một phòng học riêng.

Hạ Lê khoác bộ quân phục màu xanh lục, dáng thẳng tắp, kẹp giáo án, sải bước phòng học, toát khí chất mạnh mẽ và dứt khoát chỉ lính.

Bốn trong phòng học thấy cô lập tức trở nên tỉnh táo, lưng thẳng tắp như tấm bảng, hai tay chắp lưng, ánh mắt sáng ngời thẳng Hạ Lê, tràn đầy khao khát tri thức. Họ giống như những đứa trẻ mới lớp một, tràn đầy nhiệt huyết học, hề việc học vất vả đến mức nào.

Thấy dáng vẻ của họ, bước chân Hạ Lê về phía bục giảng khựng , khóe miệng nhịn mà co giật một cái, nhưng nhanh trở bình thường.

họ thực sự nghiêm túc học hỏi kiến thức mới, tính tình cũng hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng quả thật cần thiết ở cái tuổi mà vẫn chắp tay lưng, thẳng băng như .

Sau năm lớp ba tiểu học, cô còn dùng cái kiểu "ngoan ngoãn" nữa. Những hơn 20 tuổi mà như , trông quá mức nghiêm trọng.

Rốt cuộc Sư trưởng Liễu và hiểu yêu cầu "tính khí " của cô theo kiểu gì mà tìm đến cả một nhóm "học sinh tiểu học" như thế chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1562-su-nghiep-giang-day.html.]

"Được , hôm nay chúng sẽ tìm hiểu sơ lược về máy tính.

Máy tính cấu thành từ hai phần chính là phần mềm và phần cứng.

Phần cứng gồm năm bộ phận: Bộ học và logic, Bộ điều khiển, Bộ nhớ, Thiết nhập liệu và Thiết xuất liệu.

Trong đó, Bộ học và logic hợp nhất với Bộ điều khiển gọi là Bộ xử lý trung tâm (CPU), cùng với Bộ nhớ trong tạo thành máy chủ của máy tính. Thiết nhập xuất và Bộ nhớ ngoài gọi là thiết ngoại vi.

Hệ thống phần mềm là tập hợp tất cả các chương trình hỗ trợ máy tính vận hành, bao gồm phần mềm hệ thống và phần mềm ứng dụng..."

Khi Hạ Lê trình bày rõ ràng, mạch lạc hề ngắc ngứ, bốn nhà nghiên cứu mới bên cũng còn chắp tay lưng nữa, mà bắt đầu chăm chú ghi chép.

Bên ngoài cửa, một đám đông chen chúc ở hành lang, thò đầu thò cổ xem cho rõ, ánh mắt tràn đầy sự hiếu kỳ và mong đợi.

Ở nơi họ đang học buổi quân sự tối, giảng dạy kiến thức khoa học, chuyện quả thật quá hiếm !

Triệu Cường thấy nhóm nhốn nháo như bầy khỉ nhảy nhót, chen lấn xông , sợ ảnh hưởng đến việc giảng bài của Phó đoàn trưởng, liền liếc mắt hiệu cho thuộc cấp.

Các thành viên mới của đoàn quân cùng đến để duy trì trật tự ngay lập tức hiểu ý, lập tức dang rộng hai tay, giống như đang giữ gìn trật tự ở khu du lịch, chặn tất cả những xem.

Triệu Cường lạnh mặt : "Đừng chen chúc nữa! Không đây xem, mau về lớp học bài!"

Mọi đều là lính của Binh đoàn Nam Đảo. Hạ Lê và đồng đội trở về nửa năm nên cũng quen .

Lập tức hề hề xin Triệu Cường: "Cho chúng một lát thôi! Chúng cam đoan gây rối!"

Đó là bốn nhà khoa học sống sờ sờ, thậm chí còn đang nghiêm túc Phó đoàn trưởng Hạ giảng bài.

Phó đoàn trưởng Hạ, một lính đích thực, thể giảng bài cho các nhà khoa học, họ thể tò mò cơ chứ?

Liệu Phó đoàn trưởng Hạ thật sự chế ngự những nhà khoa học trông vẻ học thức uyên bác ?

Triệu Cường chẳng bận tâm họ đang nghĩ gì, thấy những lời khuyên, lập tức lạnh mặt.

"Xem cái gì mà xem? Cứ như thể xem các thể hiểu !

Hơn nữa, cần một môi trường yên tĩnh để học tập, ai phép quấy rầy, mau về lớp học ngay!

Nếu còn chen chúc ở đây nữa, sẽ tìm cấp của các đấy!"

Mọi đều cảm thấy cảnh vệ của Hạ Lê quá hung dữ, bĩu môi nhanh ch.óng rút lui.

May mà vẫn còn câu " ai tố cáo thì quan tra", nếu để thầy giáo họ trốn học xem trò vui, chắc chắn họ sẽ phạt cho nhớ đời!

Triệu Cường thành công đuổi đám , còn Hạ Lê trong phòng, đang đối mặt với một vấn đề khá nan giải trong "sự nghiệp giáo viên" của .

 

Loading...