Cô bé rướn cổ lên, lập tức gào t.h.ả.m thiết, ngón tay nhỏ xíu chỉ trỏ màn hình chiếu phim, giọng tràn đầy tuyệt vọng.
“Người đ.á.n.h c.h.ế.t , ác quá! Mẹ ơi, tại ác như cơ chứ!?
Huhuuhu!!!”
Giọng con bé lanh lảnh, vang vọng rõ mồn một trong rạp chiếu phim.
Hạ Lê chỉ cảm thấy đầu nhức buốt.
Cô mặt lạnh tanh, nhanh tay lẹ mắt nhét thêm một viên kẹo miệng cô bé.
Cô bé: “Ưm.”
Ngọt quá chừng~ Hì hì hì~
Rạp chiếu phim khôi phục sự yên tĩnh. Cô bé ngậm viên kẹo ngọt lịm trong miệng, tạm quên nỗi đau đớn tột cùng khi kẻ hãm hại.
Suốt nửa bộ phim, Hạ Lê cơ bản là ngừng nhét kẹo miệng đứa trẻ.
Cô thể cảm nhận rõ ràng, cô bé cố tình vòi kẹo, mà quả thực là cô bé cảm xúc quá phong phú, thể thấy chịu một chút ấm ức nào, nếu sẽ uất ức bật thành tiếng.
Mẹ cô bé thấy động tác nhét kẹo thành thạo của Hạ Lê, từ chỗ ban đầu là hổ, ngại ngùng, xin rối rít, giờ dần dần chai mặt.
Cô cũng , con gái xem phim mít ướt đến thế.
Thường ngày thấy nó đa sầu đa cảm như chứ? Thôi thì thế đợi nó lớn thêm chút nữa hẵng đưa xem!
Mẹ cô bé lộ vẻ mặt bối rối, trong lòng thực sự yên, bèn đưa gói giấy dầu đang ôm trong lòng cho Hạ Lê.
Nói nhỏ: “Đây là bánh trôi tàu nhà tự , cô và bạn cô nếm thử xem ngon .”
Dù thể sánh với giá trị của viên kẹo, nhưng món bánh trôi tàu cũng rắc đường đỏ, giờ cũng chỉ thể thôi.
Hạ Lê cũng thấy choáng váng với cái “cuộc chiến dỗ trẻ” trong rạp chiếu phim , cô khan một tiếng, đưa tay nhận lấy gói bánh.
Cô cũng hạ giọng đáp: “Cảm ơn.”
Cô quả thực cúng cho "ngũ tạng miếu" của một chút, nếu với kiểu dỗ trẻ tâm sức kiệt quệ , e là cô sẽ mệt c.h.ế.t mất.
Mấy họ chia ăn bánh trôi tàu đường đỏ, Hạ Lê loay hoay liên tục đút kẹo cho cô bé, cố gắng chịu đựng cho hết bộ phim.
Gà Mái Leo Núi
Trong lòng dâng lên sự nghi hoặc sâu sắc.
Không đều dạo các gia đình đều khó khăn, hoạt động tiêu khiển như xem phim, nhà bình thường dành dụm tiền bạc mới dám xem ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-845-toi-van-con-la-mot-dua-tre-ma.html.]
Thông thường, sẽ đứa trẻ nhỏ đến mức xem phim. Đây là đầu cô xem phim mà gặp tình huống đặc biệt , rốt cuộc cô vận may kiểu gì ?
Mấy rời khỏi rạp chiếu phim, chầm chậm bộ trong dòng về trạm xe buýt.
Thẩm Kiều nãy ở trong rạp chiếu phim chú ý tới dáng vẻ kiên nhẫn dỗ trẻ của Hạ Lê, mặt cũng khỏi nở nụ .
Giọng cô dịu dàng trêu chọc: “Tiểu Hạ thích trẻ con đến thế, còn cách dỗ con nít nữa, trong nhà con nhỏ thì cần lo lắng .”
Hạ Lê: …
Liệu một khả năng nào đó, là vì thích trẻ con, sợ chúng thét ch.ói tai mỗi ngày, nên mới đặc biệt giỏi dỗ trẻ ?
Cố Vân Dật thấy vẻ mặt Hạ Lê liên tục đổi, liền chắc chắn tình huống khác, tuyệt đối như chị gái tưởng tượng.
“Chị , đồng chí Tiểu Hạ công việc riêng, con cũng chắc cần tự chăm sóc.
Chị quên chị Dư trong quân khu của chúng ? Chị lãnh đạo trong nhà máy, bèn nhờ các chị em giỏi trông trẻ khác giúp đỡ.
Hơn nữa, đàn ông/chồng cũng nghĩa vụ chăm sóc con cái trong nhà, đúng ?”
Anh nghĩ với tính cách của Hạ Lê, cô sẽ là một đủ kiên nhẫn để ngày ngày ở nhà trông con.
Vừa , đầu , ánh mắt hiền hòa Hạ Lê, giọng sảng khoái như đang trêu chọc, “Phải , đồng chí Hạ?”
Trần Chân Chân để con hồ ly toe toét lừa gạt chị xinh tài giỏi của , lập tức giơ tay như học sinh tiểu học, mắt sáng long lanh Hạ Lê, chen : “Con của chị Lê Lê nhất định sẽ xinh .
Sau chị Lê Lê con, em thể chịu trách nhiệm tìm chăm sóc giúp chị!”
Thẩm Kiều: …
Hạ Lê: …
Vậy tại cô chỉ sợ con nít nên cho mấy viên kẹo trong rạp chiếu phim, mà mấy quyết định luôn cả chuyện con cái tương lai của cô sẽ do ai chăm sóc ?
Không đến nỗi, thật sự đến nỗi.
Hạ Lê lên tiếng đầy bất lực: “Không cần nghĩ xa đến thế chứ?
cũng còn là một đứa trẻ thôi mà!”
Cố Vân Dật: …
Trần Chân Chân: …
Thẩm Kiều: …